Happy Money – Ken Honda (ebook)

Gửi tặng các bạn bản dịch của cuốn sách Happy Money (Tiền Hạnh Phúc ) của tác giả Ken Honda, người được mệnh danh là “money healer”. Cuốn sách mang rất nhiều thông điệp tuyệt vời, và thực sự dành cho những ai đang tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi: Làm thế nào để có thể trở nên giàu có và hạnh phúc đích thực.

Link: https://drive.google.com/file/d/1LGBDBTKpqnX-xO2XQa-tyLakJJXixFeF/view?fbclid=IwAR0Dsq6BcCCpKg7iswje67_queQxbTrgMAYjI0vcDV3jp-k1KwEfW0aEwzI

 

NO TIME FOR KARMA – Chương 2 (6)

Niềm tin tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp hay tồi tệ

Nếu cảm xúc của chúng ta gắn chặt với một cái gì đó, chúng ta sẽ thu hút nó vào cuộc sống của mình. Điều đó đúng với các hóa đơn cũng như với các mối quan hệ của chúng ta. Khi chúng ta nói “Tôi chưa bao giờ có một mối quan hệ nào tốt đẹp cả – – Xin Chúa mang đến cho tôi một mối quan hệ tốt”, bạn có biết ai sẽ xuất hiện không? Mẫu hình sai lầm mà chúng ta đã luôn chọn sẽ lại xuất hiện. Bây giờ chúng ta chỉ cần nhìn vào người này và quyết định chọn lại từ đầu. Và đây là kẻ lừa dối số 50, giống hệt với số 49 và số 48 trước đó. Vũ trụ đang yêu cầu chúng ta nhìn vào người mà chúng ta đã chọn mỗi lần. Chúng ta có thể thay đổi các ưu tiên của mình và nói: “Tôi xin lỗi, nhưng tôi không muốn chọn lại bạn. Tôi đã chọn có mối quan hệ với một người như bạn vào thứ Năm tuần trước, tháng trước, năm ngoái và suốt cuộc đời tôi, và tôi sẽ không chọn một người như bạn một lần nữa. Tôi xứng đáng với một người có thể lắng nghe tôi, một người nâng đỡ tôi và một người phù hợp với cuộc sống của tôi. “Thực hành trị liệu, hoặc tự quan sát một cách trung thực, có thể tiết lộ rằng, có lẽ, chúng ta có một kiểu mẫu lựa chọn bạn đời giống hệt bố hoặc mẹ chúng ta. Mấu chốt của việc đó không phải để thấy rằng chúng ta là nạn nhân từ sự nuôi nấng của cha mẹ mình, thay vào đó, chúng ta nhận ra rằng chúng ta có quyền lựa chọn khác đi. Khi chúng ta cầu xin sự giúp đỡ, vũ trụ sẽ cho chúng ta thấy sai lầm trong lựa chọn của mình. Sau đó, khi chúng ta bắt đầu lựa chọn có ý thức, thì người bạn đời phù hợp sẽ xuất hiện một cách kỳ diệu.

Những gì biểu hiện trong thực tế cuộc sống của chúng ta không phải là điều mà chúng ta yêu cầu vũ trụ. Những gì hiện ra là thứ mang lại cho chúng ta cơ hội để hiểu cách bản thân đã tạo ra thứ mà chúng ta không muốn. Chúng ta có thể thay đổi các ưu tiên của mình để tạo ra những gì chúng ta mong muốn. Mỗi khoảnh khắc trong mỗi cuộc sống thực sự là một khoảnh khắc thiêng liêng bởi vì nó cho chúng ta cơ hội để xóa đi một mô thức đã tạo ra những thứ mà chúng ta không mong muốn. Hãy bắt đầu tìm kiếm mối quan hệ giữa nguyên nhân và kết quả trong mọi thứ.

Viết xuống 1 danh sách so sánh sẽ chỉ ra những gì chúng ta đã cầu nguyện và những gì thực sự đã xảy ra. Chúng ta nên xem xét một cách thận trọng trong hai mươi bốn giờ sau khi chúng ta gửi yêu cầu tới vũ trụ. Chúng ta không còn được quyền coi cuộc sống là ngẫu nhiên hay tình cờ. Ngay lập tức sau mỗi cuộc trò chuyện mà chúng ta có với Chúa, một loạt các dấu hiệu sẽ xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta. Hầu hết các dấu hiệu này sẽ giống với các sự kiện thông thường, vì vậy thật dễ dàng để coi chúng là không quan trọng. Tuy nhiên, chính những thói quen suy nghĩ thông thường của chúng ta đang tạo ra thực tế hàng ngày của chính mình. Do đó, mà vũ trụ phải tạo ra những khuôn mẫu này để khiến chúng ta nhận thức được liệu mình có tạo ra câu trả lời cho lời cầu nguyện của chính mình. Chúng ta phải lựa chọn để nhận ra rằng mọi sự trùng hợp trong cuộc sống là một thông điệp trực tiếp từ vũ trụ.

Nói chuyện ngang hàng với Chúa

Nếu chúng ta cảm thấy ngại ngùng hoặc không xứng đáng khi chúng ta giao tiếp với vũ trụ sẽ khiến phản ứng của vũ trụ trở thành một điều có thể được chấp nhận với một người thấy mình không xứng đáng. Một chút quyết đoán là thích hợp khi nói chuyện với Chúa. Hãy nhớ rằng Thiên Chúa không phải là một bản ngã có thể bị xúc phạm. Thiên Chúa là nguyên tắc. Thiên Chúa là luật vũ trụ không lay chuyển. Khi bạn quyết định cầu nguyện cho điều gì đó, hãy nói với Chúa rằng cô ấy phải trả lời lời cầu nguyện của bạn trong bao lâu. Nói với cô ấy rằng bạn muốn biết trong vòng ba ngày tại sao bạn không có cái này hay cái kia trong cuộc sống của bạn. Sau đó hãy quan sát thật kỹ trong 3 ngày đó.

Nếu bạn của bạn đang hôn mê trong bệnh viện và bạn cảm thấy rất khó chịu vì không biết chắc chắn của tình trạng nguy kịch của anh ấy, hãy yêu cầu một dấu hiệu. “Chú tôi sẽ khỏe lại hay hay là sẽ qua đời? Chúa có hai mươi bốn giờ để cho tôi biết.” Nếu sau đó bạn bỏ lỡ dấu hiệu, đừng đổ lỗi cho vũ trụ. Luật vũ trụ nói rằng nếu bạn yêu cầu, dấu hiệu sẽ ở đó.

Hãy yêu cầu phản hồi từ vũ trụ và ngừng việc bối rối trong bóng tối thêm một lần nào nữa. Kể từ khi sinh ra đời, mọi đứa con của vũ trụ đều có quyền được nói chuyện với Chúa cả ngày và hàng ngày. Hãy sẵn sàng nói rằng bạn muốn sự đồng bộ và trùng hợp và những điều kỳ lạ xảy ra trong cuộc sống của bạn. Tuyên bố với vũ trụ, “Tôi không muốn trải qua một ngày mà không có điều gì hoàn toàn kỳ lạ xảy ra với tôi để thuyết phục tôi rằng không có gì ngẫu nhiên cả.”

Trong những lời cầu nguyện của riêng mình, tôi nói thêm rằng tôi muốn được học mà không phải đau đớn hay đấu tranh. Một số người nghĩ rằng đó là gian lận, nhưng tôi thì không. Học mà không phải khốn khổ là điều có thể bởi vì chúng ta tự tạo ra các quy tắc cho cuộc sống của chính mình.

Quan sát quá trình sáng tạo của chúng ta

Chúng ta đã nghĩ gì trong suốt hai mươi bốn giờ qua? Bạn có bao giờ thắc mắc tại sao cuộc sống của chúng ta lại diễn ra như vậy không? Chúng ta phải chọn tập trung sự chú ý của chúng ta khỏi các vấn đề, tình huống khó xử, phim truyền hình, những gì tồi tệ đã xảy ra với chúng ta vv và vv, thay vào đó, hãy tập trung vào những gì chúng ta mong muốn trải nghiệm . Những suy nghĩ được giữ trong tâm trí thì sẽ được hiện thực hóa ra bên ngoài. Cuộc sống không thể dễ dàng hơn thế.

Chúng ta không dám tin rằng chúng ta có thể tạo ra cuộc sống của mình chính xác như mong muốn vì chúng ta sợ rằng chúng ta có thể mắc sai lầm. Đó là logic. Chúng ta đã tạo ra sự khó chịu và đấu tranh hàng ngàn lần và chúng ta trở nên e ngại. Tuy nhiên, trong quá khứ, khi chúng ta cố gắng sửa chữa cuộc sống của mình, chúng ta đã không có kiến ​​thức về cách thức hoạt động của “trường học trái đất” hoặc về các quy luật vũ trụ chi phối sự sáng tạo. Chúng ta thường cố gắng thay đổi con người hoặc tình huống “ngoài kia”. Bây giờ chúng ta biết rằng cách tiếp cận này được mặc định sẽ tạo ra sự khó chịu sớm hay muộn.

Khi chúng ta biết rằng cách duy nhất để thay đổi thế giới “ngoài kia” là bằng cách nhận thức về những gì đang diễn ra trong tâm trí và trái tim của chúng ta, chúng ta bắt đầu thử nghiệm sức mạnh của sự sáng tạo. Chúng ta biết rằng hoàn toàn không có tình huống  nào là không thể thay đổi. Không có gì trong vũ trụ này được cố định như hình tạc trên đá.

“Hãy thay đổi suy nghĩ của bạn và bạn có thể thay đổi thế giới” là luật vũ trụ. Hệ thống này là hoàn hảo. Nó bị chi phối bởi tình yêu, và chúng ta được phép sửa đổi vô số lần trong cuộc sống của mình. Nguồn gốc của phép lạ là một tâm trí đã thay đổi. Bernie Siegel chỉ ra rằng không có căn bệnh nào, cho dù đó là AIDS hay là dạng ung thư nguy hiểm nhất, mà con người không thể chữa khỏi.

NO TIME FOR KARMA – Chương 2 (5)

Trung thực tâm linh

Khi chúng ta tăng cường nhận thức, chúng ta phát triển một loại trung thực tâm linh. Chúng ta trở nên sẵn sàng thừa nhận rằng chúng ta đã tạo ra những rào cản trong nhận thức của mình để ngăn cản chúng ta đạt được tất cả những gì chúng ta mong muốn.

Có một sự khác biệt đáng kể giữa sự trung thực về tâm linh, tức là thừa nhận rằng chính tôi đã vô tình tạo ra một số thứ tôi không muốn, và quan điểm về sự trung thực của thế giới này. Các nhân vật có thẩm quyền tin vào những sai lầm. Phiên bản về sự trung thực của họ là “hãy thành thật đi, chính bạn đã làm hỏng mọi thứ”. Họ cố gắng áp đặt cảm giác tội lỗi như hình phạt cho những sai lầm. Người tìm kiếm tâm linh thực sự sẵn sàng để nhìn vào tổng thể rộng lớn hơn. Anh ta sẵn sàng tin rằng anh ta chưa bao giờ phạm sai lầm, rằng tất cả niềm tin và kinh nghiệm trong quá khứ là nền tảng để anh ta xây dựng ý thức vũ trụ.

Chúng ta phải trải qua một quá trình học tập để khám phá cách tự tạo ra niềm vui cho chính mình, thay vì có một số đạo sư trao nó cho chúng ta. Sự trung thực về mặt tâm linh chỉ đơn giản là thừa nhận rằng đó là một quá trình. Đó là sự tăng trưởng. Tăng trưởng đòi hỏi phải loại bỏ những gì không còn hoạt động và thay thế nó bằng những gì có tác dụng. Không có tội lỗi nào cả, chúng ta chỉ đang dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ.

Ann Landers đã cảm ơn độc giả của cô (Rubinows) với lời vàng ý ngọc này, “Phán đoán tốt đến từ kinh nghiệm. Kinh nghiệm đến từ phán đoán tồi.” Rõ ràng không có gì trong cuộc sống là một sai lầm. Tất cả xảy ra để dạy chúng ta sự khôn ngoan.

Cầu nguyện

Cầu nguyện là một phần thiết yếu trên bất kỳ hành trình thức tỉnh nào. Để trở về trạng thái thần thánh tự nhiên của chúng ta, chúng ta phải thể hiện như thể chúng ta đã trở lại trạng thái tự nhiên này. Giao tiếp thần giao cách cảm và kết nối sâu sắc với cõi vô hạn là những đặc điểm của trạng thái tự nhiên. Do đó, mỗi bậc thầy đã dạy học sinh của mình tận dụng những khả năng này. Nếu một người nói chuyện một cách thần giao với tinh thần, tức là thừa nhận rằng anh ta tin vào sự đồng nhất.

“Hãy yêu cầu và người sẽ được đáp ứng”, Jesus đã nói như vậy. Điều đó đúng, nhưng vũ trụ không thể đưa cho ta những ưu đãi bởi vì chúng ta tạo ra thực tế của mình và tất cả những gì có trong đó. Cầu nguyện luôn được đáp ứng nhưng nó được đáp ứng theo cách không vi phạm hệ thống niềm tin hiện tại của chúng ta, ngay cả khi đó là niềm tin vào giới hạn của cá nhân hoặc sự thiếu thốn. Nó được đáp ứng theo cách sẽ chỉ cho chúng ta cách thay đổi niềm tin vào sự hạn chế hay thiếu sót.

Khi chúng ta cầu xin “Ôi Chúa ơi, con sạt nghiệp rồi! Xin vui lòng gửi cho con tiền!”, Hóa đơn và nhiều khoản nợ có khả năng xuất hiện. Vũ trụ đang nói với chúng ta rằng: “Chúng tôi không chịu trách nhiệm về việc bạn không có tiền. Chúng tôi không thể cho bạn bất cứ thứ gì vì chúng tôi chưa bao giờ giữ lại bất cứ thứ gì từ bạn. Nhưng vì bạn đã hỏi và vì những suy nghĩ xuất hiện trong đầu, chúng tôi sẽ cho bạn thấy chính xác những suy nghĩ bạn đang nắm giữ đã tạo ra sự nghèo đói của bạn. ”

Loại bỏ những suy nghĩ tạo ra những gì chúng ta không muốn

Mỗi người là một đấng sáng tạo có quyền năng vô hạn. Người đó là người duy nhất đã tạo ra hiện thực thiếu thốn của mình, vì vậy hãy nhìn vào đống hóa đơn tới bất ngờ này. Tại sao chúng lại xuất hiện khi chúng ta đã cầu xin vũ trụ cho chúng ta thịnh vượng và dư dả chứ? Đó là phản ứng tinh thần và cảm xúc đầu tiên của chúng ta khi thấy các hóa đơn tạo ra sự nghèo đói. Vũ trụ chỉ đơn giản là nói, “Nhìn này! Những hóa đơn này không phải là một tai nạn – – chúng là câu trả lời cho những lời cầu nguyện của bạn!” Khi chúng ta đi đến hộp thư và tìm hóa đơn, chúng ta cần để ý phản ứng của chúng ta thật cẩn thận. Chúng ta từng đổ lỗi cho người khác hoặc nền kinh tế vì hoàn cảnh của chúng ta, nhưng bây giờ chúng ta muốn chịu trách nhiệm một trăm phần trăm cho cuộc sống của chúng ta. Chúng ta hiểu rằng chúng ta tạo ra thực tế của chúng ta. Thay vì khẳng định “Ôi Chúa ơi, tôi không bao giờ có đủ tiền”, sẽ rất khôn ngoan khi khẳng định “Cảm ơn Chúa vì sự thịnh vượng của tôi. Tôi đang trong dòng chảy và mọi thứ đều là tình yêu”. Khi chúng ta nhận ra các hóa đơn là cơ hội để giải phóng năng lượng tiêu cực và chúng ta cảm ơn vì sự hiểu biết mà chúng mang lại, thì chúng ta sẽ phá vỡ một mô hình cũ. Sách A Course in Miracles nói rằng “mọi thứ ở đây là vì lợi ích tối cao của chính bạn”.

Đối với hầu hết mọi người, phải mất một thời gian để phá vỡ các lối suy nghĩ cũ này. Có thể mất hàng tháng trời để khi hóa đơn đến, chúng ta có thể đi đến hộp thư và thành thật nói “Ồ cảm ơn bạn! Điều này thật tuyệt!” Chúng ta thậm chí có thể phải bắt đầu bằng cách giả tạo, nhưng trong một khoảng thời gian rất ngắn nó sẽ trở thành hiện thực. Emerson nói “Để trở thành, hãy giả vờ làm như vậy” Khi chúng ta từ chối giữ năng lượng tiêu cực về việc thiếu tiền, những thay đổi sẽ bắt đầu hiển thị. Dần dần chúng ta nhận thức được mối quan hệ nguyên nhân giữa suy nghĩ và biểu hiện. Rồi một ngày khá “tình cờ”, sự thịnh vượng sẽ tràn vào cuộc sống của chúng ta. Chúng ta được tăng lương hoặc thắng rút thăm trúng thưởng hoặc dì Matilda mất và để lại cho chúng ta một gia tài nhỏ. Phản ứng của chúng ta có thể là “Chúa đâu có đáp ứng những lời cầu nguyện của tôi – đó là dì Matilda nà. Bạn biết đấy công cụ này dù sao chẳng có tác dụng đâu.” Chúng ta nên chú ý tới người mà chúng ta tin là ân nhân của chúng ta. Nhưng đôi khi chúng ta quên rằng đó là Chúa.

NO TIME FOR KARMA – Chương 2 (4)

Hành vi không có tính sáng tạo

Một trong những điều mà chúng ta cuối cùng sẽ hiểu ra đó là hành vi là không tác động đến thực tế. Sự lập trình lớn nhất đối với chúng ta bắt đầu từ thời khắc được sinh ra trên hành tinh này luôn luôn xoay quanh hành vi. Tội lỗi của chúng ta tồn tại bởi vì các nhân vật có thẩm quyền nói với chúng ta rằng hành vi của chúng ta đã gây ra tổn hại cho người khác. Chúng ta bị đánh vào tay khi làm điều gì đó sai. Khi chúng ta đủ lớn để hiểu được ngôn từ, từ đầu tiên chúng ta học là “không”. “Đừng làm điều này, đừng làm điều đó – – đừng, đừng, đừng!” và chưa từng có bậc thầy nào nói rằng hành vi của chúng ta đem lại chút khác biệt nào. Họ hiểu rằng hành động không phải là lực lượng sáng tạo trên hành tinh này. Ngay cả sau khi chúng ta biết về việc sử dụng ý thức để tạo ra thực tế của mình, đôi khi chúng ta vẫn tuyệt vọng bởi vì chúng ta không thể thấy suy nghĩ của mình được thể hiện ra sao, làm thế nào chúng mang lại những thay đổi mà chúng ta mong muốn. Vì vậy, trong sự thất vọng, chúng ta lại rơi vào các nỗ lực hành động. Cách sáng tạo đó luôn thất bại trong việc tạo ra hạnh phúc bền vững và nó sẽ luôn thất bại.

Chúng ta đã được giáo dục rằng năm giác quan cung cấp cho chúng ta bức tranh chân thực duy nhất về thực tế nên chúng ta dễ dàng nhìn thấy một tòa nhà đang được xây dựng và tin rằng “sự sáng tạo” đang được tiến hành. Nếu đó là sự thật, Chúa Giê-su sẽ phải xây dựng mặt nước thành thể rắn chắc trước khi ông bước đi trên đó.

Ý thức là thực tế trên cõi giới này. Hành động là kết quả tự nhiên đến sau đó.

Không một tòa nhà nào được xây dựng mà chưa từng là một ý nghĩ trước tiên trong tâm trí của một kiến ​​trúc sư. Jesus không bao giờ xây dựng cầu và Sai Baba không bao giờ chấm dứt chiến tranh, nhưng họ đang tạo ra sự chuyển hóa trên hành tinh này. Chúng ta luôn muốn quay trở lại để sáng tạo theo cách mà các bậc thầy tinh thần vĩ đại đã dạy.

Bây giờ đừng cho rằng ý của tôi là hành động là xấu hay không liên quan. Hành động là cần thiết trên hành tinh này. Hành động là bản chất của chúng ta. Hành động là một phần của hành trình khám phá thế giới này, là trò chơi của chúng ta, là vũ điệu cuộc sống của chúng ta. Nhưng hành động không phải là tác nhân. Chúng ta cần có đủ sự khôn ngoan để có thể phân biệt nhân và quả. Chúng ta cần biết cách tạo ra vũ trụ của chính mình thông qua ý thức để chúng ta có thể tận hưởng thông qua hành động của chính mình.

“Niềm tin” – Từ đáng sợ nhất của phong trào Vật lý Siêu hình

Một số người trong chúng ta đã nghiên cứu Phương pháp dùng ngôn ngữ khẳng định và phủ nhận mà Unity, Science of Mind, Christian Science và một số nhóm truyền động lực đưa ra, khi hiểu rằng bởi vì hệ thống niềm tin của chúng ta tạo ra thực tế, điều duy nhất cần thay đổi là hệ thống niềm tin. Nếu chúng ta thấy một lỗi sai trên thế giới này, thì chính niềm tin của chúng ta cần sửa chữa chứ không phải sửa chữa lỗi sai đó. Tôi thích đọc Emmet Fox vì ông ấy nói rất rõ về quá trình đó. Ông thậm chí còn tuyên bố trong một trong những tác phẩm của mình rằng hệ thống niềm tin của chúng ta mạnh mẽ đến mức nếu chúng ta tin rằng một tờ tiền mười đô la thực sự là của chúng ta, chúng ta có thể đặt nó xuống tại Phố 42 và Broadway tại thành phố New York và quay lại sau hai tuần vẫn tìm thấy nó còn đó.

Tôi quyết định rằng tôi sẽ học bài học này cho chính mình. Một điều luôn khiến tôi mệt mỏi là năng lượng bỏ ra để lo bảo vệ tài sản cũng như khái niệm về khóa và chìa khóa. Tôi quyết định thử lý thuyết của Emmet Fox. Tôi tuyên bố rằng tôi sẽ ngừng khóa xe vì nó là của tôi và do đó không ai có thể lấy nó. Chà, chỉ trong một thời gian rất ngắn xe của tôi đã bị đánh cắp. Vũ trụ sẽ giúp tôi học bài học này. Vì tôi đã quyết định sống có ý thức, tôi đã không trở nên tức giận hay buồn bã khi phát hiện ra rằng chiếc xe của mình bị mất tích. Thay vào đó tôi lặng lẽ ngồi xuống và cố gắng tìm ra điều tôi đã làm sai bằng cách tự hỏi mình đã nghĩ gì và tạo ra gì.

Tôi sớm nhận ra rằng tôi đã trở nên hơi tự cao khi tuyên bố không cần phải khóa tài sản của mình. Đáng lẽ ra tôi phải nói với sáu người khác nhau rằng tài sản của tôi được Chúa bảo vệ, tất cả những người mà bây giờ tôi sẽ phải đối mặt. Tôi cũng cần mượn điện thoại của một trong số họ để gọi cảnh sát. Trong vài giờ sau khi nhận ra tôi đã sai ở đâu, cảnh sát đã gọi điện để nói rằng chiếc xe của tôi đã được tìm thấy và nó đã được trả lại cho tôi.

Một vài buổi tối sau đó, tôi đi làm về gần nửa đêm. Ngay khi tôi đang lái xe vào đường, xe của tôi bị thủng lốp. Tôi mệt quá nên quyết định đợi đến sáng hôm sau để thay lốp nhưng khi tôi thức dậy vào ngày hôm sau, tôi phát hiện ra rằng chiếc xe lại bị mất tích. Khi tôi trở về nhà vào tối hôm trước, đồng hồ đo gas trống rỗng. Vì vậy, những tên trộm xe đã bị hết xăng khi cách nhà tôi vài tòa nhà, nơi cảnh sát tìm thấy chiếc xe. Nhưng để lấy cắp xe, chúng đã phải thay lốp cho tôi! Chiếc xe đã bị đánh cắp ba lần tất cả trước khi tôi phát hiện ra các lỗi trong hệ thống niềm tin của mình, nhưng cứ mỗi lần được trả lại cho tôi, chiếc xe lại ở trong tình trạng tốt hoặc tốt hơn trước khi tôi sử dụng.

NO TIME FOR KARMA – Chương 2 (3)

Làm sao để tạo ra Vườn địa đàng

Vũ trụ không phân biệt giữa những ham muốn và những nỗi sợ hãi mà chúng ta giữ trong tâm trí. Chúng ta phải hiểu rằng để trở thành người cứu cánh trên trái đất. Nếu chúng ta ước một khu vườn địa đàng, hoặc nếu chúng ta muốn tất cả mọi người được tự do, làm thế nào để chúng ta có được sức mạnh để tạo ra những thứ này?

Các học sinh lớp mười đặt niềm tin vào trí tuệ mà họ cố gắng tạo ra thông qua quá trình tranh luận. Họ khơi gợi cảm hứng và một vài cuộc chiến tranh tốt. Học sinh lớp mười một thì chống lại mọi thứ có hại. Theo một nghĩa nào đó, nhóm các cá nhân này là những người gây hại mạnh nhất trên hành tinh. Lớp mười hai là những cá nhân đầu tiên thực sự hiểu được rằng suy nghĩ trong tâm trí tạo ra hiện thực. Ở cấp độ này, mọi người bắt đầu nhìn thấy mọi thứ từ quan điểm của Chúa Kitô và do đó, có một sự thay đổi trong lòng trắc ẩn và sự hiểu biết của họ. Đây là cấp độ mà mọi người bắt đầu nhận ra rằng họ không phải là nạn nhân, rằng họ có thể tạo hoặc tái tạo hoặc chữa lành mọi thứ.

Nếu chúng ta muốn một trái đất màu xanh, chúng ta có nên chống lại một trái đât màu nâu không? Không hề. Tâm trí bình thường không thể hiểu được sự khác biệt ở đây. Nhưng những người đang bắt đầu kết hợp Tâm linh 202 lại với nhau có thể thấy được mối quan hệ nhân quả. Thật dễ dàng để thấy sự khác biệt giữa những người đang tích cực tạo ra vườn Địa đàng và những người đang cống hiến cho sự nghiệp của họ mà không đạt được nhiều tiến bộ cho nhân loại. Tác động sẽ trở nên mạnh mẽ đáng kinh ngạc nếu các nhà môi trường chuyển từ phong trào chống ô nhiễm sang phong trào ủng hộ làm sạch mọi thứ. Tâm trí là thứ tạo ra thực tế vật chất mạnh mẽ hơn bất kỳ tác nhân sáng tạo nào ở trong chiều kích vật lý này.

Sức mạnh mà chúng ta phải tạo ra trên trái đất là phi thường. Đã có một số tiến bộ đáng kinh ngạc trong việc hiểu biết về quy luật tại hành tinh này, bao gồm cả các sticker có khẩu hiệu “Hiện thức hóa hòa bình”.

Khi chúng ta có thể chuyển từ chống tiêu cực sang ủng hộ tích cực, chúng ta trở thành vị cứu tinh thực sự của hành tinh. Bạn nó rằng việc đó quá nhỏ nhặt ư? Đó là mấu chốt của nhận thức về nhân quả. Chống chiến tranh tạo ra địa ngục. Hình dung hòa bình tạo ra thiên đàng.

Ý thức tạo ra thực tế

Hãy luôn luôn tập trung trực tiếp đến những gì bạn muốn tạo ra. Bạn là một trong năm tỷ lực lượng sáng tạo trên hành tinh và bất cứ điều gì năm tỷ giữ trong tâm trí sẽ trở thành hiện thực trên hành tinh. Tại sao chế độ độc tài sụp đổ? Tại sao người ta đặt chai thủy tinh vào một bao tải và lon nhôm trong một cái khác? Tại sao Bức tường Berlin sụp đổ? Có phải những sự kiện này xảy ra bởi vì những người trí thức thuyết phục tất cả mọi người làm như vậy? Chắc chắn không phải. Thiền có tác dụng chữa lành trái đất này hơn tất cả những nhà trí thức và những nhà hoạt động từ lòng từ bi mù quáng gộp lại.

Thiền đang trú ngụ trên cõi nhân quả. Chẳng phải thú vị sao khi tất cả các bậc thầy đã dạy học trò của mình hãy thư giãn cơ thể. “Chúng ta hãy hít thở sâu ở đây và tập yoga một chút để ra khỏi cõi giới vật lý ” Họ không nói “Hãy hào hứng lên và làm đi!” Họ nói “Hãy thư giãn – bình an – hãy yên lặng. Hãy để mắt bạn được tập trung vào Chúa.” Bây giờ hãy ghi nhớ những gì bạn mong muốn trái đất của bạn được. Hình dung những gì bạn muốn, không phải những gì bạn đang chống lại. Luật vũ trụ không bao giờ thiên vị và nó không quan tâm những gì bạn hình dung. Nó sẽ không bao giờ nói “Chà đó là một suy nghĩ tồi tệ vì vậy tôi không nghĩ rằng tôi sẽ hiện thực hóa nó .”

Khi chúng ta có thể khiến vài triệu người tham gia vào một buổi thiền chữa bệnh thế giới vào ngày ba mươi mốt tháng mười hai, đó là khi Bức tường Berlin sụp đổ. Chẳng ai tìm được lý do nào khác khiến bức tường đổ sụp. Peter Jennings chưa bao giờ cho chúng ta biết trong bản tin sáu giờ tại sao điều đó lại xảy ra và chắc chắn đó không phải là do chính phủ của chúng ta đã hạ bệ nó, cũng không phải là do bất kỳ quân đội hay lệnh trừng phạt kinh tế nào. Nó sụp đổ hoàn toàn vì một sự thay đổi trong ý thức.

Liệu hàng triệu thiền giả có biết họ đang làm gì không? Liệu họ có hiểu được sức mạnh của tâm trí mà tạo ra? Hầu như không. Họ không biết gì về tác động tổng hợp của những suy nghĩ họ gộp lại. Nhưng họ cảm thấy tốt. Họ tập hợp và họ cầu nguyện. Họ đã đảm bảo rằng hòa bình sẽ ngự trị trên trái đất này và trạng thái hòa hợp sẽ ở đây. Trong thời gian còn lại của năm, họ có thể cố gắng sửa chữa những thứ sai, nhưng điều đó không thành vấn đề, bởi vì trong một ngày, tất cả đều kéo theo cùng một hướng và nó làm thay đổi năng lượng của trái đất. Nó đã nhích lên theo hướng hòa bình.

Cần bao nhiêu cá nhân để tạo ra sự chuyển hóa trên trái đất? Bạn phải dành bao nhiêu thời gian trong ngày để hình dung hòa bình thế giới và không khí trong lành tạo ra trên trái đất? Các bậc thầy nói rằng nếu chúng ta có niềm tin bằng một hạt mù tạt – – một phần trăm thời gian điều đó sẽ xảy ra. Những suy nghĩ ngẫu nhiên của dân số thế giới ít gây hại cho chúng ta hoặc hành tinh của chúng ta. Nếu chúng ta có năm tỷ cá nhân cùng có suy nghĩ ngẫu nhiên – – một nửa nghĩ điều này và nửa còn lại nghĩ điều kia – – một nửa nói rằng hãy theo cách của tôi và mọi người sẽ được cứu – – nửa còn lại nói không, làm theo cách của tôi – – thì họ đang tạo ra điều gì?

Chúng tôi có tất cả mọi người đi theo các hướng khác nhau và không có gì thay đổi cả. Nhưng nếu bạn nhìn vào năm tỷ người, tất cả đều kéo theo các hướng khác nhau, trong đó một số ít các thực thể sẵn sàng sống trong trạng thái hòa hợp và giữ các ý nghĩ trong tâm trí theo một hướng, mà không biết rằng sau đó toàn bộ đám đông sẽ bị kéo theo hướng đó. Đó là quy luật vũ trụ.

Chúng ta luôn phải tìm kiếm nguyên nhân của mọi thay đổi trong lãnh vực ý thức. Chúng ta muốn nguyên nhân của sự thay đổi là một thứ gì đó hữu hình và kịch tính có thể được đưa lên truyền hình quốc gia để chúng ta có thể nói cho mọi người biết phải làm gì để cứu hành tinh này. Cách đó không thể xảy ra bởi vì chính hệ thống niềm tin của chúng ta tạo ra thực tế của chúng ta.

NO TIME FOR KARMA – Chương 2 (2)

Cõi nhân quả

Chúng ta muốn nhớ lại các quy tắc khá đơn giản ở đây. Khi trái đất này được tạo lập như một trường học, người ta đã đã được quyết định rằng thực tế sẽ được kiểm soát từ cõi nhân quả. Những người nghiên cứu giáo lý bí truyền đều biết về những cõi giới khác đang . Chúng cũng bao gồm các cõi giới vật lý, trí tuệ, tinh thần và cảm xúc. Cõi nhân quả nằm ngay phía trên các cõi giới tinh thần và cảm xúc. Vì sự liên kết này, khi bạn kết hợp suy nghĩ với cảm xúc, bạn sẽ nhận được sự kiến tạo (biểu hiện) trong chiều kích vật lý. Đây chính xác là quá trình mà Dale Carnegie và nhà đào tạo bán hàng khác đã giảng dạy trong nhiều năm. Bất kỳ ai đã thử áp dụng đều biết rằng quy luật này có tác dụng.

Khi bạn giữ một tầm nhìn trong tâm trí về những điều bạn mong muốn và đặt nhiều năng lượng cảm xúc đằng sau đó, nó sẽ hiện thực hóa ra trong thực tế của bạn.

Nếu chúng ta xem xét quá trình sáng tạo này từ quan điểm tâm linh, chúng ta sẽ hiểu bản chất của các giáo lý trường phái huyền bí cổ xưa. Bây giờ bạn đã có hiểu biết nhiều như bất kỳ người tìm kiếm hoặc tổ chức huyền bí nào từng biết. Những suy nghĩ được giữ trong tâm trí, đó là cách mà hệ thống này hoạt động.

Mặc dù chúng ta đã nghe tất cả các quy tắc trước đây, chúng ta có xu hướng quên áp dụng chúng một cách có ý thức.

Không chống lại cái ác

Có lẽ chúng ta cho rằng các bậc thầy không hiểu cuộc sống phức tạp của chúng ta, nhưng dựa trên chứng cứ từ các kiếp sống của họ, có thể Phương pháp của họ là cách duy nhất khắc phục được tất cả vấn đề trên trái đất của chúng ta. Điều quan trọng là phải chú ý cả những điều các bậc thầy đã không dạy, cũng như những gì họ đã dạy. Họ không bảo chúng ta lấy cho được bằng đại học nếu chúng ta muốn được giác ngộ. Họ không nói hãy bố trí một đội quân để chúng ta có thể chế ngự bất cứ thứ gì đe dọa chúng ta. Họ không nói hãy thu hút đám đông những người ủng hộ hành động chúng ta. Họ nói “cầu nguyện cho người khác”. Chúng ta luôn khăng khăng cho rằng điều đó là quá đơn giản. “Thầy không hiểu chồng tôi rồi. Cầu nguyện chẳng ích gì đâu. Tôi phải dùng búa tạ mới được! “Chúa Giêsu đã nói gì? Ông bảo tôi chìa má còn lại.” Vâng, nhưng nếu tôi chìa má còn lại thì cả hành tinh này sẽ bị xóa sổ. “” Sẽ đến lúc bạn phải vùng lên như một người đàn ông, phải không? Theo cách của John Wayne ấy! “Nhưng, trong thực tế, đó không phải là cách. Chúa Giêsu đã nói không chống lại cái ác. Nhiều người trong chúng ta, vì chúng ta là những người tốt đã học được cách từ bi, đã dành cả cuộc đời để chống lại những sai trái.

Hãy để tôi yêu cầu bạn đưa ra một giả định trong giây lát. Nếu đúng là thực tế được tạo ra bởi những suy nghĩ được giữ trong tâm trí và cảm xúc được giữ trong cơ thể, thì điều gì được tạo ra bằng cách phản chiến?

Tôi có một vài người bạn theo phong trào chống hạt nhân. Một trong số họ rất giỏi trong chiến dịch chống hạt nhân đến nỗi anh ta đã thu thập các áp phích của trẻ em bị bỏng phóng xạ và da dẻ bong tróc. Các hình ảnh sinh động tới mức mà không ai có thể nhìn vào chúng mà không đáp ứng mọi yêu cầu cho biểu hiện. Những gì anh ấy giúp tạo ra là có thêm một đứa trẻ khác bị nhiễm phóng xạ. Nếu ai đó chống giết người vì họ tin rằng đó là tội ác khủng khiếp nhất, thì họ đang giữ một hình ảnh tinh thần trong tâm trí được hỗ trợ bởi cảm xúc phẫn nộ của họ. Bạn có thể thấy những gì tạo ra rồi đó – – thêm một vụ giết người trên hành tinh bởi vì đó là quy luật của sáng tạo. Nói một cách đơn giản, bất cứ điều gì chúng ta chống lại, chúng ta tạo ra nó. Giống như định luật hấp dẫn không bao giờ thiên vị, luật sáng tạo cũng vậy.

 

NO TIME FOR KARMA – Chương 2: Luật vũ trụ (2)

Cõi nhân quả

Chúng ta muốn nhớ lại các quy tắc khá đơn giản ở đây. Khi trái đất này được tạo lập như một trường học, đấng sáng tạo đã quyết định rằng thực tế sẽ được kiểm soát từ cõi nhân quả. Những người nghiên cứu giáo lý bí truyền đều biết về những chiều không gian khác này. Chúng cũng bao gồm các mặt phẳng vật lý, trí tuệ, tinh thần và cảm xúc. Cõi nhân quả nằm ngay phía trên các mặt phẳng tinh thần và cảm xúc. Vì sự liên kết này, khi bạn kết hợp suy nghĩ với cảm xúc, bạn sẽ nhận được sự hình thành (biểu hiện) trong chiều kích vật lý. Đây chính xác là quá trình mà Dale Carnegie và nhà đào tạo bán hàng khác đã giảng dạy trong nhiều năm. Bất kỳ ai đã thử áp dụng đều biết rằng quy luật này có tác dụng.

Khi bạn giữ một tầm nhìn trong tâm trí về những điều bạn mong muốn và đặt nhiều năng lượng cảm xúc đằng sau đó, nó sẽ hiện thực hóa ra trong thực tế của bạn.

Nếu chúng ta xem xét quá trình sáng tạo này từ quan điểm tâm linh, chúng ta sẽ hiểu bản chất của giáo lý trường phái bí ẩn cổ đại. Bây giờ bạn đã có hiểu biết nhiều như bất kỳ người tìm kiếm hoặc tổ chức huyền bí nào từng biết. Những suy nghĩ được giữ trong tâm trí Đó là cách mà hệ thống này hoạt động.

Mặc dù chúng ta đã nghe tất cả các quy tắc trước đây, chúng ta có xu hướng quên áp dụng chúng một cách có ý thức.

NO TIME FOR KARMA – Chương 2: Luật vũ trụ (1)

Trái đất hoạt động trong khuôn khổ của luật vũ trụ. Khi chúng ta chuẩn bị tốt nghiệp trường trái đất, chúng ta bắt đầu hiểu được các quy luật chi phối vũ trụ này. Một vài kiếp trước chúng ta thậm chí không biết rằng có bất kỳ quy luật nào như vậy tồn tại. Nhưng bây giờ khi chúng ta trở nên quen thuộc với các nguyên tắc sáng tạo này, chúng ta có thể áp dụng chúng để tạo ra thực tế mà chúng ta mong muốn.

Luật vũ trụ không thiên vị ​cá nhân nào. Vũ trụ không biết hoặc quan tâm ai đang sử dụng nguyên tắc sáng tạo vì lợi ích của họ hoặc ai đang sử dụng nó theo hướng hủy hoại. Tương tự như vậy, nó cho phép năng lượng hạt nhân được sử dụng để tạo ra điện vì lợi ích của nhân loại, hoặc nó có thể được sử dụng để tiêu diệt loài người. Nguyên lý phân hạch nguyên tử là công bình. Chính ý định và mức độ hiểu biết của những bộ óc sử dụng sức mạnh của nguyên tử tạo nên sự khác biệt. Nhưng sức mạnh của tâm trí sở hữu sự hiểu biết lớn hơn nhiều so với sức mạnh của nguyên tử. Nó có thể làm người chết sống lại, đi trên mặt nước và tồn tại trong một vũ trụ nơi tất cả trọng lực không còn.

Tôi nói rằng luật vũ trụ là nguyên tắc không có nghĩa là nó không có tình yêu và lòng trắc ẩn, nhưng bởi vì, như chúng ta sẽ thấy sau này, bản thân tình yêu và lòng trắc ẩn thực sự dựa trên những nguyên tắc không thể lay chuyển.

Vũ trụ và các quy tắc của nó phải được coi là nguyên tắc không cá nhân hóa nếu chúng ta trở thành những người tự trao quyền và nếu chúng ta muốn tránh trong mối quan hệ đồng phụ thuộc với Thiên Chúa. Nếu Thiên Chúa là nguyên tắc chứ không phải là một cá nhân, thì sẽ là vô ích khi yêu cầu Thiên Chúa ban cho chúng ta ân huệ. Các cá nhân ban phát hoặc từ chối ơn huệ dựa trên phán xét sự xứng đáng của cá nhân. Nguyên tắc thì không thể làm điều đó. Khi chúng ta cầu nguyện nguyên mẫu của nguyên mẫu sáng tạo để được giúp đỡ, nó không thể ban cho chúng ta “quà tặng” hay “sự chữa lành”. Nhưng nó có thể tự tiết lộ cho chúng ta và để chúng ta tự quyết định sử dụng sức mạnh sáng tạo luôn có sẵn trong tất cả chúng sinh.

Hãy nhớ lại định luật hấp dẫn. Khi bạn nhảy ra khỏi cửa sổ, bạn chắc chắn sẽ rơi xuống. Trên đường ra, bạn có thể nhớ về trọng lực, nhưng trái đất sẽ không quan tâm cách này hay cách khác. Trọng lực không thiên vị cá nhân nào nên nó sẽ không bao giờ nói, “Cô ấy là một người khá tử tế, có lẽ chúng ta nên để cô ấy rơi xuống nhẹ nhẹ nhàng.”

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (11)

Trải nghiệm Trái đất không còn hiệu quả

Nếu một người nghĩ rằng anh ta đã biết mọi thứ, thì anh ta chỉ đang trong tình trạng trì hoãn và vũ trụ sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chờ đợi anh ta. Một tuyên bố như thế sẽ làm chúng ta bực tức bởi vì chúng ta đã được các nhân vật có thẩm quyền dạy rằng giá trị bản thân của chúng ta đến từ lượng kiến ​​thức chúng ta có. Cuối cùng, chúng ta sẽ nhận ra ra rằng lượng kiến ​​thức chúng ta đã học không thể mang lại cho chúng ta cảm giác hài lòng hay hứng thú, nó chính là lượng kiến ​​thức mà chúng ta kết nối.

Con người trái đất luôn coi việc học là một nhiệm vụ định hướng trí tuệ mang tính lâu dài. Nhưng làm bất cứ điều gì theo thời gian là cực kỳ chậm so với làm việc đó theo không gian hoặc trực giác. Những cá nhân dựa vào não trái trên hành tinh này chưa bao giờ hiểu, thậm chí không tìm hiểu nguồn kiến thức nơi Einstein và Mozart có. Học tập và kiến ​​thức hoàn toàn không phải là thuật ngữ tiêu cực đối với học trò tâm linh. Chỉ là chúng ta muốn chuyển đổi cách chúng ta học tập từ một kỹ thuật đầy vất vả và chậm chạp thành một cách nhanh chóng hơn và không hề căng thẳng. Các bậc thầy luôn nói rằng cách để có được sự hiểu biết tổng thể là nhận ra rằng tại thời điểm này, chúng ta không có bất kỳ kiến ​​thức nào so với cái chúng ta sẽ đạt được nếu chúng ta ngừng cho rằng chúng ta biết hết mọi điều. Điều đầu tiên mà bất kỳ đạo sư giỏi nào sẽ nói với đệ tử mới của mình đó là “ngồi xuống và im lặng”. “Hãy yên lặng và biết rằng ta là Thượng đế” (“Ta” ở đấy là nói về người thiền giả, chứ không phải là một ông già nào đó ở trên trời). Một tuyên bố từ sách “A Course in Miracle” xuất hiện trong tâm trí: Một tâm trí được chữa lành không có kế hoạch. Nó thực hiện các kế hoạch mà nó nhận được thông qua việc lắng nghe sự khôn ngoan không phải của riêng nó. Nó chờ đợi cho đến khi nó được dạy.

Có nhưng có rất ít thực thể trên trái đất này đã hiểu được rằng mọi thứ chúng ta thấy và nghe và đọc và cảm nhận trên mặt phẳng của thực tế này là hòa hợp với một vũ trụ nhân từ và thân thiện.

Để hiểu điều này chúng ta phải hiểu quy luật sáng tạo của vũ trụ.

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (10)

Lớp 12

Đến lúc đạt tới cấp độ của lớp mười hai, người học trò đã gần như thức tỉnh và hoàn thành việc học hỏi của mình. Anh ta trở thành một thiên tài bởi vì anh ta đã hoàn thành hành trình trí thức của mình và trong khi vui sướng nhận thấy trí thông minh của mình, giờ anh ta cũng vỡ lẽ ra rằng điều đó sẽ không đưa anh ta đến thiên đàng. Sau đó, anh ta sẽ phát triển khía cạnh trực giác của mình và trở nên “cân bằng”. Điều đó đáng lẽ sẽ khiến anh ta cảm thấy tốt hơn. Anh ta từng cho rằng mọi thứ sẽ dễ dàng hơn khi anh ta đạt được trạng thái cân bằng nhưng bây giờ anh ta tự hỏi tại sao cuộc sống của mình vẫn có đầy những thứ rác rưởi và tại sao vẫn có hàng tá lỗi lầm trên hành tinh này. Bây giờ anh ta đã sẵn sàng cho bước tiếp theo. Bước tiếp theo là tự mình khám phá điều kiện để tốt nghiệp trên trái đất.

Bạn có thể nhận ra khi nào học sinh lớp mười một sẵn sàng chuyển sang lớp tiếp theo vì họ sẵn sàng từ bỏ. “Tôi đã làm việc cả đời để cố gắng ngăn chặn chiến tranh và nó vẫn tiếp tục. Tôi bỏ cuộc.” Đầu hàng là cách duy nhất mà chúng ta để tiến lên trong hệ thống này. Trong chính quá trình từ bỏ, họ sẽ trở thành học sinh lớp mười hai.

Như tất cả chúng ta đều biết, trên hành tinh thống trị bởi sự gia trưởng và nam tính này, việc từ bỏ được cho là tương đương với thất bại. Điều đó gây khó khăn cho việc đầu hàng một sức mạnh và trí tuệ lớn hơn chính chúng ta để hướng dẫn cuộc sống của chúng ta.

Vì chưa tốt nghiệp, học sinh lớp mười hai thấy mình trở lại trái đất và họ tự hỏi họ đang làm cái quái gì ở đây. Là nhóm chuyển tiếp, họ ở đây để tạo điều kiện cho quá trình tốt nghiệp của trái đất. Có những người tự xưng là thành viên của nhóm chuyển đổi hành tinh, nhưng thực tế, hầu hết trong số họ là những người trí thức hóa và hợp lý hóa con đường của họ hoặc dính mắc bởi những lý do khiến họ mất đi sự khách quan. Hầu hết những người thực sự là thành viên của nhóm chuyển đổi đều không hề biết. Họ chỉ muốn về nhà. Trong quá trình tìm đường về nhà, họ cũng sẽ dẫn dắt cả hành tinh trở về nhà.

Bạn có nhớ giai đoạn tự trao quyền cá nhân khi bạn tuyên bố bản thân mình ổn hay tuyên bố mình được tự do? Bạn đã có rất nhiều năng lượng về các vấn đề trao quyền cá nhân của bạn. Năng lượng đó cho biết rằng bạn chưa nắm vững những vấn đề đó. Khi chúng ta biết rằng chúng ta ổn, thì chúng ta chỉ đơn giản là hòa bình với chính mình. Chúng ta phải ở trong trạng thái khách quan như vậy (hòa bình bên trong) nếu chúng ta muốn tạo điều kiện cho quá trình tốt nghiệp. Khi chúng ta thực sự ở giữa một “trải nghiệm tăng trưởng”, chúng ta có thể có lý thuyết về hòa bình trong đầu, nhưng chúng ta cần thoát khỏi cái lồng giam giữ chúng ta và sinh viên tốt nghiệp không thể còn ở trong chiếc lồng đó.

Học sinh lớp mười hai thực hiện quá trình hợp nhất trải nghiệm trong các cuộc đời của họ. Họ quay trở lại những trải nghiệm nhập thể ban đầu của họ và tích hợp các khía cạnh xứng đáng và có lợi của những trải nghiệm đó vào ý thức. Điều này không có nghĩa là họ được yêu cầu phải nhớ các chi tiết về cuộc sống mà họ là linh mục hoặc tu sĩ hoặc kẻ tử đạo hoặc những ngày họ đi bộ trên cát ở Địa Trung Hải. Mặc dù họ đã làm tất cả những điều đó, các chi tiết thường không liên quan mà là nhận thức mà họ đạt được và những cảm xúc mà họ hấp thụ đã trở lại với họ như những công cụ hữu ích trong lớp mười hai.

Những cuộc đời tích hợp có xu hướng rất khó hiểu. Mỗi cuộc đời được tích hợp là sự tổng hợp của rất nhiều trải nghiệm. Đôi khi chúng ta rơi trở lại trạng thái thiên về trí tuệ. Đôi khi chúng ta rơi trở lại vào trạng thái thiên về cảm xúc. Chúng tôi thường phải lùi lại, một thời gian ngắn, phải làm lại tất cả các bước mà chúng ta đã làm trên đường đi. Thói quen chúng ta đã có hàng triệu năm rất khó phá vỡ . Vì vậy, chúng ta sẽ có một vài khoảnh khắc rực rỡ, trong đó chúng ta khẳng định rằng chúng ta biết tất cả các câu trả lời và chúng ta sẽ sửa chữa tất cả những người khác. Chúng ta có lẽ đã không hoàn toàn bỏ qua thói quen khó chịu đó là sửa chữa người khác ở cấp độ lớp mười. Học sinh lớp mười hai cũng thỉnh thoảng về nhà và xem một vở opera sướt mướt trên tivi. Sự khác biệt là chúng ta không bị dính mắc vào đó. Đó là khi chúng ta hiểu được câu nói “Không có Thượng đế nào khác ngoài ta”. Nếu trí tuệ hoặc cảm xúc của chúng ta là Thiên Chúa của chúng ta (chi phối suy nghĩ của chúng ta), thì chúng ta đang ở một trong những ngõ cụt lớn của cuộc đời.

Khi học sinh đã lên lớp mười hai, họ đã đạt được nhận thức đầy đủ để tự nắm bắt khi họ bị rơi vào trạng thái trước đó. Họ đang bắt đầu sống có ý thức. Họ tin ngày càng ít vào cuộc đời ngẫu nhiên. Họ bắt đầu thấy mục đích trong cuộc sống. Họ bắt đầu thừa nhận thiên tính của chính họ. Bây giờ họ nhớ rằng một lời khẳng định có thể giải quyết nhiều vấn đề hơn tổng hợp tất cả các giải pháp mà học sinh lớp mười và mười một có thể đưa ra. Bây giờ họ từ bỏ những bài học nghiệp quả và bắt đầu trở thành, chính Thiên Chúa trong họ.

Họ nhận thấy rằng trí tuệ là hữu ích bởi vì trực giác không thể đưa họ qua đường lúc đông người. Mặt khác, trí tuệ của họ lại làm điều đó khá tốt và họ không thể sống trên trái đất nếu không có nó. Nhưng, họ thấy rằng trí tuệ không có khả năng sáng tạo. Không giống như trực giác, trí tuệ không thể đi vào những điều chưa biết và rút ra những câu trả lời không tồn tại trước đó. Vì vậy, cuối cùng họ đã đến nơi mà họ nhận ra rằng các câu trả lời không nằm trong trí tuệ, cũng không phải là từ lòng trắc ẩn mù quáng. Nếu họ giống như tôi, có lẽ họ đã tuyên bố đầy thất vọng rằng không thể tìm được câu trả lời. Đó là khi vũ trụ đứng dậy vỗ tay và nói: “Hãy xem liệu chúng ta có thể khiến người này bối rối trong vài năm tới và sau đó chúng ta làm thoáng đầu óc của họ và giúp họ thoát khỏi mớ hỗn độn này.”