NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (9)

Lớp 11

Lớp tiếp theo mà họ sẽ ghi danh là lòng trắc ẩn. Họ sẽ trở lại không gian thực tế này và thấy mình đối lập trực tiếp với giới trí thức và các chính trị gia đang đưa ra quyết định hợp lý. Đó là cách mà nghiệp hoạt động, bạn biết đấy. Chúng ta thường trở lại một cách trái ngược so với chúng ta trước đây – cảm giác tội lỗi vũ trụ, tôi đoán vậy. Bây giờ họ sẽ làm việc với phần bên kia của họ để tạo ra thứ mà chúng ta gọi là sự cân bằng. Vì vậy, học sinh lớp mười một sẽ phát triển mặt trực giác của họ và họ sống cả đời dựa trên những gì họ cảm thấy đúng. Họ là những cá nhân nhạy cảm, thường trốn tránh tính thực tế để giúp đỡ ai đó hoặc một cái gì đó. Điều này đôi khi khiến họ rơi vào sự chỉ trích lớn từ phía logic của thế giới.

Học sinh lớp mười một là những người làm những điều ngớ ngẩn như hoàn toàn không chịu tham chiến. Họ là những đứa trẻ đẹp đẽ trong những năm 1960 sống trong xe buýt của trường và tin rằng chúng có thể làm một số việc tốt bằng cách mang hoa đi khắp nơi và vẽ cầu vồng trên tường. Đó là một thế hệ hoàn toàn phi logic đã gây khó khăn cho tâm trí của những trí thức có quan điểm cao trong thời đại nói, “giá mà họ có một chút trách nhiệm và đi kiếm công ăn việc làm đi.” Kiếm việc làm không phải là ưu tiên cao đối với học sinh lớp mười một. Nhưng những người cha của họ thường vẫn học lớp mười và thường than thở đầy thất vọng: “Giá mà con làm theo cách của cha và đến Harvard và nhận một công việc làm việc cho một tập đoàn lớn …” Họ sẽ trả lời, ” Bố ơi, con không có thời gian học đại học – con phải đi nhặt rác bên bờ sông nơi mọi người đang đổ rác! ”

Do đó, học sinh lớp mười một là những người có động lực lớn. Họ muốn chấm dứt chiến tranh trên hành tinh, sửa chữa những thứ như ô nhiễm, giải quyết các vấn đề như người vô gia cư, khám phá ra một phương pháp chữa trị ung thư toàn diện và nuôi sống những người đói ở Châu Phi. Đó là một quan điểm hoàn toàn khác với cộng đồng trí thức: “Hãy tống họ đến trường và họ sẽ phải tự tìm ra cách mà kiếm sống”. Điều đó thực sự rất logic, nhưng không nhân hậu cho lắm.

Học sinh lớp mười một vừa chuyển từ não trái sang não phải và họ sẽ làm những điều phi lý. Họ nói: “Tôi sẽ cứu con kỳ nhông” và điều đó không hợp lý. “Tôi sẽ cứu rừng nhiệt đới” cũng không hợp lý. Họ làm việc dựa trên từ những gì họ cảm thấy tốt cho mọi người. Đó là một trạng thái phi lý thường tồn tại trong một vài kiếp.

Học sinh lớp mười một đang làm nhiều hơn để tạo ra nhận thức một gia đình chung trên hành tinh hơn bao giờ hết được thực hiện bởi một nhóm người trên trái đất. Học sinh lớp mười một đang có những bước tiến lớn trong việc tạo ra nhận thức về sự cần thiết phải hợp tác quốc tế và giúp ích cho hành tinh. Nhưng trong quá trình đó họ bị kiệt sức. Các mối quan hệ của họ trở nên căng thẳng. Họ có quá ít thời gian để thiền và bình an nội tâm. Lúc nào họ cũng bận rộn, bận rộn, bận rộn.

Nhìn vào tất cả các nhà môi trường mà chúng ta có trên hành tinh và tất cả những người đang cố gắng cứu tất cả mọi thứ. Phần lớn cộng đồng chủ nghĩa Thời đại mới sẽ nói với bạn rằng họ là mẫu mực của sự giác ngộ trên trái đất. Họ sẽ khăng khăng rằng họ yêu công việc của họ, rằng họ thực sự hạnh phúc, và đó không phải là lỗi của họ khi họ thiếu tiền hoặc cơ thể họ đau nhức. Họ thích chơi với pha lê, làm công việc chữa bệnh và ngồi dưới chân Swami Whosits, nhưng họ quá tập trung vào thảm kịch bao trùm trái đất này đến nỗi họ không có một chút cảm giác bình an và niềm vui nho nhỏ. Họ sống trong nỗi sợ hãi lớn rằng trái đất sẽ bị làm ô nhiễm đến hủy diệt và những khu rừng nhiệt đới sẽ biến mất. Họ sợ rằng tất cả cá heo sẽ bị tuyệt chủng, nhiệt độ sẽ tăng lên và khiến băng bị tan chảy.

Khi mỗi chúng ta lớn lên và nhận thức được rằng sự sống có nhiều nhiều hơn là mắt chúng ta có thể nhìn thấy, chúng ta bị cuốn hút bởi những cá nhân đầy lòng trắc ẩn bởi vì chúng thể hiện nhận thức cao nhất mà chúng ta có thể tìm thấy trên hành tinh. Chúng ta nói, “Tôi phải là một trong số họ. Tôi cần tham gia nhóm của họ! Tôi sẽ chống lại chiến tranh hạt nhân.” Và học sinh lớp mười một thực sự rất ngọt ngào. Chỉ mới gần đây thôi bạn và tôi đã bỏ hẳn thói quen lớp mười (xem phần miêu tả lớp mười) và chúng ta thực sự đã làm tốt với những hành vi lớp mười một. Nhưng có nhiều thứ để tìm hiểu trước khi tấm bằng thạc sĩ được trao.

Tất cả các bậc thầy đã nói gì? Nếu chúng ta tiến vào vương quốc thiên đàng, chúng ta sẽ không chống lại cái ác. Bạn có biết có bao nhiêu điều chúng ta được phép chống lại và vẫn đạt được giác ngộ? Con số cũng giống như các bậc thầy yêu thích của chúng ta là không. Họ đã dành tất cả sự quan tâm cho tình yêu và ánh sáng. Họ không lo lắng và họ không sợ hãi như học sinh lớp mười một chúng ta.

Lòng trắc ẩn không phải là cuối con đường. Có lòng trắc ẩn không giống như tỉnh thức! Sự thật là trái đất là một trường học và nó đang hoạt động một cách hoàn hảo. Không có gì ở đây cần sửa chữa. Nếu một người tìm thấy chính mình trên trái đất trong một cơ thể thì người đó, cho dù có từ bi và thông minh đến đâu, vẫn chưa được giác ngộ. Người đó đang học lớp nào đó. Và mức độ đó không phải là một sai lầm, nó là hoàn hảo cho người đó vào thời điểm đó. Tất cả các lớp cuối cùng dẫn đến tốt nghiệp, và đó là những gì chúng ta muốn, đó là sự giác ngộ.

Luật vũ trụ quy định rằng nếu bạn muốn chữa lành thì bạn phải được chữa lành và nếu bạn muốn được bình an thì bạn phải bình an. Nếu bạn muốn mang lại niềm vui cho thế giới, bạn phải luôn vui sướng. Bạn không thể tặng một món quà mà bạn không sở hữu. Nhưng học sinh lớp mười một không thể cho phép mình hạnh phúc khi những người khác bị tổn thương.

Có nhiều cá nhân đã ở đây hàng triệu năm để trải qua mười một mười hai lớp. Những người sử dụng trái đất như trường học là con đường phát triển chính của họ, thường không bỏ qua bất kỳ lớp nào.

Do đó, mọi thực thể mà bạn nhìn thấy trong mặt cắt ngang của loài người đang truyền từ lớp này sang lớp khác và đối với những học sinh lớp mười một đã học được rằng cả trí tuệ và lòng trắc ẩn mù quáng sẽ chẳng thể đưa họ về nhà, chúng ta vẫn còn một lớp nữa phải vượt qua.

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (8)

Lớp 10

Tiếp tục câu chuyện ngụ ngôn, chúng ta hãy nhìn vào một nhóm (hoặc lớp) các cá nhân trên trái đất, những người vượt xa ý thức trung bình. Nhưng phải nhớ rằng, họ vẫn chưa “giác ngộ”. Những người này đã trải qua tất cả các lớp thấp hơn để đến lớp mười. Trọng tâm trong lớp mười là về bộ não. Bây giờ họ cuối cùng đã rất thông minh. Tám hoặc mười triệu năm trong trường học này đào tạo họ thành người thông minh. Ít nhất chúng ta cũng có được gì đó để thể hiện sau tất cả thời gian và kinh nghiệm của mình. Chúng ta gọi những người này là thiên tài. Có rất nhiều người trong số họ trên hành tinh làm việc như các nhà kinh tế, nhà giáo dục, tướng lĩnh, chính trị gia và một số có thể gợi nhớ cho chúng ta về cha mẹ của chúng ta. Tất cả họ đều rất ngoan cố và rất cố chấp, luôn nghĩ họ đã biết rất nhiều. Cách duy nhất mà họ sẽ chấp nhận một bài học là nếu nó phù hợp với mô hình giải thích hợp lý của họ.

Hầu hết các nhân vật quyền lực được công nhận trên hành tinh là học sinh lớp mười. Bởi vì họ đều là những thiên tài, họ có thể cho bạn một lời giải thích rất tự tin và hợp lý về lý do phù hợp để đưa năm trăm nghìn binh sĩ đến Ả Rập Saudi. Họ đã tìm hiểu hết và có tất cả các câu trả lời, nhưng họ cũng là những người sẽ nhảy ra khỏi cửa sổ khi thị trường chứng khoán sụp đổ. Họ là những người tốt và hầu hết trong số họ đã dành hàng triệu năm để phát triển để trở nên thông minh, nhưng không hẳn là hạnh phúc.

Bạn có biết ai thực sự trí tuệ và hạnh phúc? Họ quá bận rộn để biện luận và tranh cãi như thể họ biết khái niệm về thực tế là gì! Nếu họ không thuyết phục được một người thông minh khác rằng quan điểm của họ là chính xác, họ cảm thấy thua kém. Họ tin rằng năm giác quan là sự thật. Họ tiếp nhận tất cả thông tin của mình thông qua các giác quan này và lưu trữ nó trong ngân hàng dữ liệu của họ và đó là những thông tin họ lấy ra khi họ cần câu trả lời. Vì vậy, một trong số họ có thể nói với bạn rất chắc chắn lý do tại sao bạn nên trở thành người cộng hòa, bởi vì … và một người khác biết tại sao bạn nên là dân chủ, bởi vì … và cả hai đều đúng dựa trên thông tin được lưu trữ trong ngân hàng dữ liệu của họ . Tuy nhiên, không ai trong số họ có một phần triệu của một phần trăm dữ liệu có sẵn trên hành tinh trái đất. Liêu người ta có thể đưa ra được một quyết định chính xác nếu họ căn cứ trên lượng thông tin rất hạn chế?

Người trí thức thích thú trò chơi của tâm trí. Có một cảm giác kích thích nhất định khi bạn đã thành thạo một kỹ năng hoặc có một món đồ chơi mới. Bạn đạt được một số niềm vui, nhưng không có gì đảm bảo rằng trí tuệ có thể tạo ra sự bình an nội tâm. Tâm trí của họ luôn chạy đua và họ cảm thấy rất khó khăn khi ngồi trên hồ cả ngày cuối tuần với một chiếc cần câu. Họ nhảy lên khi nhận được ý tưởng và tuyên bố: “Đầu tôi tràn ngập ý tưởng! Tôi phải quay lại văn phòng ngay lập tức và làm việc này!” Toàn bộ cuộc sống của họ được dành cho trí não. Rắc rối là vũ trụ liên tục trong tình trạng nhiễu loạn và thay đổi. Hiện thực đã không còn là hiện thực trong một phần mười giây trước, điều đó có nghĩa là nếu họ học mọi thứ cần biết trong giây này, tất cả sẽ bị lỗi thời trong khoảnh khắc tiếp theo.

Họ phải luôn luôn cập nhật thông tin của họ. Mặc dù nó có thể là một trò chơi thú vị trong một vài kiếp, nhưng nó sẽ là một quá trình vô tận để đạt đến sự giác ngộ thông qua trí tuệ. Nhưng hầu hết những người thông minh không quan tâm đến việc có được sự bình an nội tâm nào. Họ sẽ không còn như vậy sau khi được giác ngộ, mục tiêu của họ là tri thức về thế giới và cảm giác thỏa mãn về mặt tinh thần. Hầu hết sẽ nhận thức được giá trị bản thân thông qua việc nhận biết họ là một trong những tầng lớp trí thức trên hành tinh.

Cũng không bao giờ được quên rằng mọi cá nhân trong trường này, bất kể mức độ hiểu biết của họ, đang góp phần giải phóng tự do của mỗi người còn lại trong chúng ta. Chúng ta ngạc nhiên biết bao khi một người có trí tuệ tuyệt vời phát hiện ra một phương pháp chữa trị một căn bệnh làm tê liệt trong phòng thí nghiệm. Chúng ta biết ơn biết bao khi một kỹ sư hoặc nhà khoa học phát minh ra một thiết bị để làm cho cuộc sống của chúng ta dễ dàng hơn. Chúng ta cảm động và đầy cảm hứng như thế nào khi bất kỳ cá nhân nào, bất kể họ có thể ở đâu trên nấc thang tiến hóa, vượt qua giới hạn chạy vượt rào bốn phút của cuộc đời. Khi chúng ta học hỏi, chúng ra chia sẻ. Khi chia sẻ, chúng ra phát triển. Và khi chúng ta phát triển, chúng ta giúp bản thân và loài người tự do.

Hãy để tôi khẳng định ở đây rằng không có người nào trong trường học này có thể tránh được định mệnh trở thành một thiên tài. Cũng như vậy với lãnh thổ. Nhưng tất cả những người đã thực sự dấn thân vào con đường thức tỉnh đều đã hoàn thành việc học hỏi của họ trong “lớp thông minh” từ vài kiếp trước. Không có gì nhầm lẫn về điều đó, bạn là một “sinh mệnh ánh sáng” trên hành tinh rất thông minh. Trở nên thông minh là bắt buộc.

Tuy nhiên, khi bạn cảm thấy bản thân bị hút vào vòng xoáy của chủ nghĩa trí thức, hãy tạm dừng và suy ngẫm. Cảm giác này rất kích thích nhưng không mang lại hòa bình hay niềm vui hay cảm giác vượt qua trải nghiệm con người.

Những người thông minh thường tập trung vào các tình huống khó xử trên hành tinh và hoàn toàn bỏ qua điều răn là “hãy để mắt bạn được tập trung, cố định vào Chúa”. Tại thời điểm này trong công việc bạn phục vụ cho nhân loại sẽ tạo ra một sự chậm trễ không thoải mái trong việc đạt được sự bình an nội tâm của bạn và hình dung ra khả năng chữa lành của bạn.

Công bằng mà nói rằng học sinh lớp mười đã thực hiện chín phần mười hành trình của họ trong thời gian tuyến tính mặc dù họ chỉ hoàn thành một nửa các mục tiêu mà họ sẽ hoàn thành trong thế giới nhị nguyên này. Họ đã phát triển não trái và đang sử dụng một nửa năng lực để hoạt động trong cuộc sống. Họ hoàn toàn tin rằng trí tuệ là bá chủ và cuối cùng họ sẽ học đủ để khám phá sự thật dưới kính hiển vi hoặc trong phòng kín.

Những người đã và đang làm việc trong lớp mười cuối cùng nhận thấy rằng các ưu tiên của họ đang thay đổi. Tại một số điểm, họ nhận thấy rằng mọi người sẽ không làm những gì họ được dạy. Mặc dù họ “biết” điều gì đúng và điều gì sai, họ vẫn luôn xoay sở cố gắng khiến phần còn lại của thế giới làm mọi thứ theo cách của họ. Sau nhiều thời gian cố gắng sửa chữa mọi người, cuối cùng họ quyết định rằng điều đó là không thể. Khi từ bỏ cuộc chiến, họ vô tình cho phép vũ trụ đưa họ vào lớp học tiếp theo.

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (7)

Cấu trúc của ngôi trường Trái Đất

Hãy hiểu tại sao sự sống trên trái đất tồn tại. Hãy hiểu rằng trái đất là một trường học. Hãy hiểu rằng bức tranh lớn về cuộc sống không bao giờ kết thúc và chúng ta sẽ có đủ kiến ​​thức để tạo ra thiên đường trên trái đất. Hãy tưởng tượng tất cả áp lực được loại bỏ, không còn đấu tranh, không còn những hoàn cảnh thất bại.

Tất cả mọi thứ bạn từng mong muốn là của bạn khi bạn hiểu được cách thức hoạt động của hệ thống này, khi bạn chọn không còn tin vào lời dạy của các nhân vật quyền lực, khi bạn chọn “ở trong thế giới chứ không phải thuộc về thế giới”. Tất cả chúng ta có thể trở thành giáo viên bậc thầy.

Trên quy mô sự tiến hóa của hành tinh, chín mươi phần trăm các cá thể được tái sinh trên trái đất ngày nay thuộc tầng lớp thấp hơn và về mặt tâm linh, tất cả họ đều lang thang trong bóng tối. Họ không có hiểu biết nhỏ nhất về nguyên nhân và kết quả hoặc về quá trình tạo ra thực tế của chính họ. Họ tin rằng mình là nạn nhân của mọi thứ.

Nếu kinh nghiệm đã dạy họ trở nên khôn lỏi, họ có thể có khả năng điều khiển hoàn cảnh của mình một chút, nhưng không có cách nào họ tin rằng họ có thể kiểm soát các tình huống “không lường trước”. Và chắc chắn họ chưa bao giờ tận hưởng quan điểm rằng họ đã tạo ra tình huống của mình cho các mục đích giáo dục nhất định. Họ chưa hiểu rằng họ được kết nối với mọi người khác trên hành tinh, vì vậy họ không tin rằng họ có lỗi khi đi xung quanh và xả súng vào người khác.

Bắn người vì một lý do chính đáng (như yêu nước hoặc tự vệ) không vi phạm hiểu biết của họ về vũ trụ. Khi chúng ta coi mọi thực thể là tách biệt, việc tự bảo vệ bản thân và tuyên bố những người khác, cũng như hệ thống này là bất công, là hành vi rất tự nhiên.

Bây giờ, hãy cho phép tôi gộp mọi thứ bên dưới lớp mười ở trường trái đất chung vào nhóm “nhận thức thích kịch tính”, đó là mức độ nhận thức trung bình trên hành tinh ngày nay. Phần lớn thời gian trong quá trình tiến hóa được dành ở cấp độ này. Đó là phần dài nhất trên con đường về nhà.

Trong khi việc thảo luận về các cấp độ khác nhau trong hệ thống có vẻ tách biệt, điều đó không có nghĩa là cấp độ này cao hơn một cấp độ khác. Và chúng ta chắc chắn biết rõ hơn là tham gia vào các chuyến đi bản ngã về nơi chúng tôi đang ở trên bậc thang cấp độ. Như tất cả các giáo viên đều biết, một số sinh viên năm nhất khó tính nhất cuối cùng có nhiều bằng cấp và bằng tiến sĩ hơn so với giáo viên từng có.

Vì vậy, ở các lớp khác nhau là một trạng thái rất tạm thời.

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (6)

We Choose Our Teachers – Authority Figures or Masters

Trong hệ thống trường học này, có hai nhóm giáo viên riêng biệt – những người có thể trên mặt nước, hồi sinh người chết, sống cuộc sống trong hòa bình và an lạc, và những người đã làm mọi thứ theo quy tắc của thế giới. Nhóm thứ hai luôn cố gắng làm “đúng”. Họ chết vì các bệnh liên quan đến căng thẳng, để lại di sản là cảm giác tội lỗi và thất vọng của họ. Những người trong nhóm đầu tiên được gọi là giáo viên bậc thầy. Họ bao gồm những người như Jesus, Phật, Krishna và hàng trăm sinh mệnh thức tỉnh ít được biết đến khác. Các bậc thầy sống cuộc sống trong một bối cảnh dựa trên tinh thần, tách biệt với phần lớn bị ảnh hưởng của bản ngã. Nhóm thứ hai có xu hướng dựa vào trí tuệ và “phán đoán” khi đưa ra quyết định thay vì dựa vào tinh thần. Tôi gọi nhóm số hai là các cá nhân có thẩm quyền. Bạn quen thuộc với họ – họ nuôi dạy bạn, dạy dỗ bạn, huấn luyện bạn, nhào nặn bạn và mặt khác áp đặt hệ thống niềm tin “đúng đắn” của họ lên bạn.

Con người có thói quen loại trừ khỏi định nghĩa của họ về thực tế mọi thứ nằm ngoài phạm vi nhận thức của họ. Cuộc sống hàng ngày chiếm trọn sự chú ý của chúng ta đến nỗi, sau một vài năm là người trưởng thành có trách nhiệm, chúng ta mất khả năng nhận thức và tập trung vào những điều không rõ ràng.

Khi chúng ta còn nhỏ, chúng ta chưa được dạy rằng niềm tin về thực tế không giới hạn là ngu ngốc. Tất cả mọi thứ đều là có thể trong những tâm trí non trẻ. Giới hạn, sự nặng nề, hạn chế, trách nhiệm, cảm giác tội lỗi, điều nên và phải làm, và thực tế lạnh lẽo của cuộc sống là những thứ chúng ta được dạy. Những niềm tin không thoải mái này được dạy cho mọi người trên trái đất bởi những nhân vật có quyền lực.

Các nhân vật quyền lực có quan điểm của người trưởng thành có trách nhiệm đã được đào tạo trong thế giới này. Điều đó có nghĩa là những điều có thật và đúng với họ là những thứ có thể được quan sát thông qua năm giác quan. Những sinh mệnh thông minh trên hành tinh này là những người quan sát. Họ tiếp nhận thông tin qua mắt, tai, v.v. và lưu trữ thông tin đó trong ngân hàng dữ liệu tinh thần của họ. Thông tin có thể được lấy từ kinh nghiệm trực tiếp hoặc gián tiếp, thông qua sách, v.v. Sau đó, khi cuộc sống của họ yêu cầu họ hành động, họ sắp xếp dữ liệu được lưu trữ cho đến khi xác định được giải pháp có lợi nhất. Do đó, tất cả các giải pháp, trên thực tế, là sự lặp lại của quá khứ. Bằng cách áp dụng lặp đi lặp lại quá trình, một số cá nhân khá giỏi trong việc trở thành những người có thẩm quyền. Và dường như từ từ, rất chậm, trái đất tạo ra sự tiến bộ. Chúng ta chưa kết thúc chiến tranh hoặc loại bỏ sự vô nhân đạo của con người đối với con người, nhưng có vẻ như thỉnh thoảng một số cải tiến có thể đã có tác dụng.

Các nhân vật quyền lực trong cuộc sống của chúng ta đã học về cuộc sống trong môi trường sống va chạm mạnh và / hoặc trong các trường học của trí thức. Những nhân vật uy quyền này dạy chúng ta sự thật của cuộc sống. Họ dạy chúng ta khó khăn như thế nào để tiến lên trong cuộc sống. Họ dạy chúng ta coi chừng số một cũ và phòng thủ hoặc hung hăng tùy theo tình huống yêu cầu. Chúng ta đã được dạy về đạo đức làm việc và về sự bất bình đẳng và bất công của các hệ thống kinh tế, chính trị, xã hội và kinh doanh nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Chúng ta đã học được cách vượt lên, trở thành người giải quyết vấn đề và nhà tư tưởng phê phán. Chúng ta đã tìm hiểu về tất cả các lỗi vốn có mà các thành viên khác giới mắc phải.

Nếu người ta cho rằng những gì năm giác quan cảm nhận được là thực tế thì cách tiếp cận thông minh này với cuộc sống là hợp lý. Nhưng nếu giả định đó là chính xác thì không thể có Thiên Chúa toàn năng, yêu thương. Sự tồn tại của một Thiên Chúa toàn năng, yêu thương một mặt và chiến tranh, bệnh bạch cầu, lạm dụng trẻ em và mặt khác là chết đói là loại trừ lẫn nhau.

Nếu chúng ta đang cố gắng quyết định làm theo các nhân vật quyền lực của thế giới hay các giáo viên bậc thầy, chúng ta có thể muốn lưu ý ấn tượng xấu mà các nhân vật có thẩm quyền tạo ra. (Bây giờ tôi không chỉ nói về các nghị sĩ.) Các nhân vật uy quyền từ lâu đã được biết đến với cá tính ưa đưa ra ý kiến, hành vi “loại A”, đau tim và các bệnh liên quan đến căng thẳng khác. Họ thậm chí đã được biết là nhảy ra khỏi các tòa nhà khi nền kinh tế hoặc khi các tình huống “vượt quá tầm kiểm soát ” không đáp ứng được kỳ vọng của họ.

Tại sao chúng ta tin những nhân vật quyền lực? Tại sao mà những người đang đọc những dòng này đã tin tưởng, vào lúc này hay lúc khác, những niềm tin hạn chế đã nêu ở trên? Tại sao những lời dạy của các giáo viên bậc thầy luôn trái ngược với những nhân vật quyền lực dạy dỗ chúng ta? Trái ngược với sự giáo dục và nuôi dạy của chúng ta, các giáo viên bậc thầy nói với chúng ta rằng chúng ta nên trở thành những đứa trẻ nhỏ, rằng chúng ta không nên suy nghĩ cho ngày mai, rằng chúng ta nên tin tưởng như những bông hoa súng của cánh đồng.

Các vị thầy đã không lên tiếng để bảo vệ đất nước của chúng ta hoặc công việc của chúng ta hoặc lối sống của chúng ta. Quyển sách “khóa học về phép lạ” bảo chúng ta không tấn công cũng không phòng thủ, và không bao giờ cần giải thích cho quan điểm của mình trước những người khác. Sách nói rằng thay vì duy trì trạng thái cảnh giác về sự tương tác của chúng ta với những người khác hoặc các quốc gia khác, chúng ta nên duy trì trạng thái hòa bình bên trong trong từng khoảnh khắc.

Quan điểm của các vị thầy không dựa trên thực tế được cho là khách quan của năm giác quan. Các vị thầy đưa ra những tuyên bố phi lý như: “Không có gì tôi thấy có ý nghĩa ” và “Tôi chỉ thấy quá khứ”. Thực sự gây bối rối cho các nhân vật có thẩm quyền là những câu như: “Sự an toàn đến từ bất tự vệ ” và “đừng chống lại kẻ thù”.

Các vị thầy nói rằng nếu chúng ta không dành hết năng lượng của mình vào sự hiện diện của cái ác và sự bất công trên trái đất, thì cuối cùng chúng ta sẽ hoàn thành những mục tiêu tương tự mà các nhân vật quyền lực tiên tiến hơn đã nắm giữ. Các mục tiêu như chữa lành bản thân và hành tinh của chúng ta, hòa bình trên trái đất và tạo ra một khu vườn địa đàng xanh, hoàn hảo về mặt sinh thái. Tuy nhiên, các vị thầy chỉ ra rằng không có cách nào để thành công trong việc tạo ra hòa bình thông qua việc kháng cự (chỉnh sửa).

Họ chỉ ra rằng việc cố gắng chữa lành mọi thứ bên ngoài bản thân trước khi tự chữa lành là vô ích. Không có gì ở ngoài chúng ta, họ nói. Mỗi câu nói của một giáo viên bậc thầy đều đối chọi với lỗi suy nghĩ hợp lý của các nhân vật uy quyền.

Hệ thống giáo dục phương tây của chúng ta đã đặt giá trị tối thượng vào khả năng của trí tuệ trong việc phân tích và hợp lý hóa và cải thiện hành tinh bằng cách sửa chữa những bất cập của các hệ thống kinh tế xã hội khác nhau. Cuốn sách Một khóa học về phép lạ nói đơn giản rằng tất cả các phân tích là của bản ngã. Sách nói rằng tất cả công việc sửa chữa đều thuộc về Chúa Thánh Thần, không phải của con người.

Chúng ta có nên lo lắng về những người thân yêu và hành tinh của chúng ta hay chúng ta nên yên tâm? Cách nào hữu ích hơn? Chúng ta có nên sửa chữa những sai trái và bất công hay chỉ để việc đó cho Chúa Thánh Thần? Là nhà hoạt động hay người theo chủ nghĩa hòa bình? Hay những người đó nói đúng rằng Chúa làm việc thông qua chúng ta để khi chúng ta cố gắng sửa chữa những tệ nạn của thế giới, chúng ta thực sự đang làm việc của Chúa (có thể hình dung ra sự phẫn nộ chính đáng thay cho Chúa)?

Ai đúng, những nhân vật uy quyền hay các vị thầy? Câu trả lời có thế làm bạn ngạc nhiên. Cả hai đều (tốt, thực sự không có đúng hay sai, nhưng chúng ta sẽ tìm hiểu điều đó sau). Sự khác biệt chỉ là từ góc nhìn. Cuốn sách này khám phá tính hợp lý trong lời dạy của các vị thầy. Cuốn sách này xem xét khả năng rằng chỉ có con đường của các vị thầy có thể mang lại cho chúng ta và hành tinh của chúng ta sự chữa lành mà chúng ta mong mỏi.

Con đường của nhân vật uy quyền rất hữu ích cho sự tăng trưởng của linh hồn, nhưng nó chậm một cách đau đớn. Con đường này được gọi là nghiệp. Con đường được giảng dạy bởi các vị thầy là tự trao quyền, khai sáng, vui vẻ, và tốt nhất, nhanh chóng. Nếu bạn cảm thấy mệt mỏi với những mối quan hệ không vui, những giới hạn về thể chất và tiền tệ, thì bạn có thể sẵn sàng tuyên bố rằng bạn sẽ không dành thời gian cho nghiệp quả. Để từ bỏ nghiệp chướng và chuyển trực tiếp đến niềm vui, sự hài hước, sự phấn khích và sự bình an nội tâm, chúng ta phải làm theo lời khuyên của Vua Solomon, “với tất cả sự hiểu biết của bạn, hãy hiểu.”

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (5)

Liệu có phải Chúa quá tốt để có thực?

Những người tìm kiếm tâm linh ở giai đoạn đầu tiên thường sẽ cảm thấy khó để hiểu được rằng Thiên Chúa không cho phép sai lầm. Thiên Chúa là Tình yêu và Tình yêu không đi cùng với sai sót hoặc sai lầm. Tôi sẽ nói nhiều hơn về điều này trong các chương sắp tới, nhưng bây giờ hãy tạm cất hết niềm tin và phán đoán của bạn về tất cả các lỗi lầm trên hành tinh vào tủ. Nếu, khi bạn đã hoàn thành cuốn sách này, bạn vẫn chọn tin rằng Chúa cho phép sai sót trên trái đất, bạn có thể lấy lại nội dung trong tủ tinh thần của mình và tất cả niềm tin của bạn sẽ vẫn còn trong đó. Không có gì thay đổi.

Ram Dass nhớ lại lời đạo sư của mình nói về những người đang chết đói. Với đôi mắt rung rung ngấn lệ, ông nói với Ram Dass, “Con có thể thấy tất cả mọi thứ hoàn hảo đến mức nào không?” Nó hoàn hảo và nó bốc mùi. Trong mọi trường hợp, có nhiều điều đang diễn ra ở đây hơn là chúng ta có thể hiểu trong tâm trí hiện tại của chúng ta. Hãy tìm hiểu điều này.

Với niềm tin cũ của chúng ta về một Thiên Chúa bất lực trong việc ngăn chặn lỗi lầm, chúng ta hãy xem xét một khái niệm có sức mạnh hơn (và yêu thương hơn). Mỗi lớp học trong ngôi trường này là điều cần thiết và có một số điều mà học sinh trong các lớp đó làm rất phù hợp với họ để làm.

Các quốc gia Ả Rập phải chiến đấu theo cách của họ ngay bây giờ giống như thổ dân và dân phố Wall phải làm việc của họ bởi vì khi họ ở trong các lớp đó họ nhận được những nhiệm vụ đó. Nếu bạn muốn trở thành một giáo viên lớp bốn, bạn phải hiểu cách thức hoạt động của lớp đó.

Giáo trình lớp bốn trên hành tinh trái đất chứa đựng nhiều bài học liên quan đến cảm giác tách biệt với Thiên Chúa và phần còn lại của nhân loại. Trong lớp bốn, chúng ta tự chống lại các cá nhân khác và các nhóm khác trong một nỗ lực để chứng minh rằng chúng ta đúng và họ là những người không biết gì. Chúng ta thậm chí cho tất cả nổ tung, cá nhân hoặc quốc gia, nếu cần thiết. Điều đó không có gì sai – đó chỉ đơn giản là cấp độ của lớp bốn.

Tất nhiên từ lâu bạn đã quyết định rằng bạn không còn muốn trở thành học sinh lớp bốn nữa. Có lẽ bạn thậm chí đã quyết định rằng bạn không còn muốn trở thành một giáo viên lớp bốn. Khi một cá nhân cảm thấy thôi thúc bên trong để từ bỏ việc cố gắng cứu những người không thể hiểu được giá trị của các cách làm việc theo tầm nhìn tâm linh, mâu thuẫn nội bộ sẽ nảy sinh. Chúng ta thường tin rằng “nghĩa vụ” của chúng ta là cứu gia đình và bạn bè hoặc sửa chữa những tệ nạn trong thế giới của chúng ta mặc dù chúng ta đã kiệt sức khi cố gắng làm điều đó. Thôi thì hãy nhớ lấy. Có một cách tốt hơn. Đó là cách mà các vị thầy đã dạy. Đó là một cách mang lại sự cứu rỗi cho gia đình, bạn bè và hành tinh của bạn mà không bị căng thẳng. Nó là cách tốt hơn so với cảm giác thoải mái dễ chịu. Đó là niềm vui, sự hứng khởi, thú vị, sự thăng hoa, tự trao quyền và tràn đầy năng lượng.

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (4)

Vở kịch vĩ đại trên Trái đất

Nếu chúng ta là con người “bình thường”, chúng ta tin rằng không gian thời gian ba chiều là tất cả những gì tồn tại (hoặc ít nhất đó là những gì chúng ta tập trung vào 99% thời gian). Để trường học có hiệu quả, người ta phải tin rằng đó là sự thật. Chúng ta sẽ không học được gì trên hành tinh trái đất nếu chúng ta biết rằng đó chỉ là ảo ảnh. Chúng ta sẽ không chú ý trong lớp hoặc làm bài tập về nhà của chúng ta và do đó chúng ta không phát hiện ra rằng đó là một bộ phim nghe nhìn với mục đích đào tạo cho đến khi chúng ta đến cuối năm lớp mười hai và bức tranh lớn được tiết lộ cho chúng ta.

Đây là khi chúng ta phát hiện ra rằng hệ thống trường học là hữu ích nhưng không có thật. Tất cả chúng ta đều là bậc thầy của ảo ảnh và để tốt nghiệp, chúng ta phải hiểu được khái niệm này.

May mắn thay, xã hội của chúng ta cung cấp cho chúng ta một mô phỏng tương tự trong thực tế được thiết kế để giúp chúng ta hiểu sự khác biệt giữa ảo ảnh và thực tế. Chúng ta có công nghệ đáng kinh ngạc đã tạo ra các rạp chiếu phim với màn hình khổng lồ, âm thanh 4 phía và một số máy chiếu chạy cùng một lúc. Bây giờ chúng ta hãy nhìn vào rạp hát tâm lý của chúng ta, mà tất cả chúng ta đều có và đều khá quen thuộc. Chúng ta đi xem những bộ phim như Rambo hay Under Siege và xem máu và ruột gan tràn ra màn hình. Chúng ta nghe thấy tiếng hét bằng tai của chính mình. Chúng ta đòi hỏi sự hoàn hảo trong cảm giác kinh khiếp. Nếu khán giả xung quanh nói chuyện, chúng ta sẽ vô cùng bực tức vì họ đang phá hỏng tâm trạng của chúng ta. Điều gì xảy ra nếu máy chiếu không hoạt động hoàn hảo, nếu nó không đủ tối, nếu âm thanh không đúng – nếu mọi thứ xung quanh chúng ta không được tạo ra để tạo ra một phản ứng sinh lý hoàn toàn của khủng bố khắc nghiệt với trái tim đập thình thịch và lòng bàn tay đổ mồ hôi? Điều gì xảy ra nếu chúng ta không hoàn toàn đắm chìm trong mô phỏng này? Chúng ta muốn đòi lại tiền vé!

Nếu một cá nhân bất kỳ mong muốn trải nghiệm cảm giác hòa bình sẽ không đi đến một bộ phim như vậy, nhưng, chúng ta không hoàn toàn là những người yêu hòa bình. Chúng ta là những nhà thám hiểm quan tâm nhất đến sự kích thích. Đó là lý do tại sao chúng ta tạo ra trái đất và hệ mặt trời từ lúc ban đầu. Chúng ta chỉ sẵn lòng đi vào một nhà hát và trả sáu đô la để có cảm giác kinh hoàng. Sau đó, chúng ta quay trở lại và tuyên bố một cách táo bạo rằng chúng ta sẽ không bao giờ chọn các vở kịch trong cuộc sống của chúng ta. Bạn có thể đặt cược rằng chúng ta đã chọn. Chúng ta không chỉ chọn một hóa thân giống hệt với một người chơi trên màn hình, mà chúng ta đã trả tiền học phí để được vào trường học này và khi bất cứ ai cố gắng chỉ ra rằng đó là ảo ảnh, chúng ta cảm thấy bị xúc phạm.

Điều gì xảy ra khi chúng ta đang ở trong các bộ phim và sự phấn khích đang lên đến đỉnh điểm, những chiếc xe tăng đang vượt qua ngọn đồi và những người tốt đang ở trong chiến hào và khi cuộc chiến sắp bắt đầu, một khán giả đứng dậy và nói, ” Đừng lo lắng – đó chỉ là ảo ảnh thôi! ” Chúng ta có nói “Ồ, vâng, đó là sự thật” hay chúng ta hét lên, “Ngồi xuống và im lặng! Ai đó gọi người mở cửa ra và đưa người đó ra khỏi đây. Tôi không muốn biết rằng đó chỉ là ảo ảnh bởi vì Tôi đang tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ! “Chúng ta phải làm gì khi cùng anh chàng đó bước đến gần chúng ta sau khi chúng ta phá hỏng xe và nhắc nhở chúng ta rằng tất cả chỉ là ảo ảnh? Nhưng cuộc sống cũng giống như bộ phim.

Nếu công nghệ của chúng ta có khả năng khiến chúng ta tin tưởng trong hai giờ đồng hồ rằng những gì chúng ta đang trải nghiệm là có thật, thì công nghệ của vũ trụ có thể làm gì? Bạn có biết rằng Chúa có công nghệ nhiếp ảnh có khả năng lừa gạt tốt hơn Hollywood? Có phải hành tinh này chỉ là một hình ba chiều ba chiều với âm thanh 4 chiều được phát ở bên trong mí mắt của chúng ta hay nó có thật không? Lời cảm ơn của bộ phim sẽ xuất hiện sớm hơn? Đèn nhà sẽ bật? Khi đó, có bao nhiêu người trong chúng ta đã tìm thấy máu trên màn hình? Đã bao nhiêu lần các diễn viên thực sự chết trong những cảnh mà chúng ta xem?

Bạn biết rằng họ chẳng bị sao cả bởi vì bạn đã đọc về nó trên tờ báo – “Hai mươi lăm diễn viên bị giết trong bộ phim O.K. Corral.” Họ không chết. Họ đang tham gia một bộ phim khác vào tuần tới.

Tất cả chúng ta đã bị giết hàng ngàn lần và thật lòng mà nói, chúng ta không quan tâm. Trong một vũ trụ vô tận, cuối cùng chúng ta sẽ không quan tâm đến bi kịch bởi vì sự thật là Thiên Chúa là tình yêu và tình yêu không cho phép bi kịch. Tuy nhiên, trong khi bộ phim đang diễn ra, chúng ta tập trung đủ sự tức giận và phẫn nộ để muốn xông lên màn hình và giết những kẻ xấu.

Hệ thống trường học này hoạt động chính xác giống như Hollywood. Trái đất là một ảo ảnh được lên theo một kế hoạch rất chính xác, đúng kỹ thuật. Nó đã được tạo ra một cách hoàn hảo đến nỗi chúng ta nghĩ rằng bộ phim bắt đầu từ đầu và kết thúc ở cuối. Chúng ta nghĩ rằng thời gian là tuyến tính và chúng ta thậm chí không nhận ra rằng toàn bộ bộ phim được tạo ra theo một chuỗi. Nếu chúng ta được xem quá trình chỉnh sửa bộ phim, chúng ta có lẽ sẽ không lãng phí tiền mua vé.

Bây giờ, nếu mọi người sẵn sàng trả năm hoặc mười đô la để đi xem một bộ phim như Rambo, bạn nghĩ họ phải trả bao nhiêu tiền để làm một bộ phim truyền hình trọn đời? Cái giá sẽ khá là đắt đỏ. Tuy nhiên, họ sẵn sàng trả tiền vì các cố vấn định hướng sinh viên năm nhất đã nói với họ về trường học ở đây và bằng cấp mà họ có thể kiếm được sẽ mang lại cho họ sự tự do lớn hơn và khả năng hiểu biết lớn hơn. Họ quyết định họ muốn ghi danh vào trường trái đất vì họ xem kịch tính là một động lực mạnh mẽ cho sự phát triển tâm linh.

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (3)

Trái đất: Một trường học tốc độ nhanh

Khi chúng ta dừng lại để tìm hiểu những gì ngôi trường trái đất dạy chúng ta, chúng ta phát hiện ra rằng đây là một trường tiểu học. Mọi người chỉ đang cố gắng học cách cảm thấy tốt về bản thân và yêu thương nhau. Ai biết được chúng ta phải trải qua bao nhiêu lớp học nữa trước khi chúng ta có thể tạo nên hình ảnh “một gia đình trên trái đất”.

Theo thời gian tuyến tính, chúng ta không chắc chắn sẽ mất bao lâu để hoàn thành “ngôi trường trái đất” này bởi vì chúng ta chưa đạt được đến năm mươi phần trăm tốt nghiệp trong tổng số tất cả các linh hồn trong hệ thống.

Nhưng, trung bình, chúng ta có thể ước tính rằng phải mất một trăm triệu năm tiến hóa để tốt nghiệp. Một số người trong chúng tôi đã tuyên bố với niềm tự hào rằng chúng tôi là những linh hồn già. Nhưng, khi chúng ta xem hệ thống như một trường học đơn giản có nghĩa là chúng ta là những học sinh chậm tiến.

Chúng ta không thể thực sự hiểu rằng hệ thống này là chính đáng, và nó hoạt động hoàn hảo, cho đến khi chúng ta xem hành tinh này như một ngôi trường với một chương trình học lớn. Trường này có các giáo viên được đào tạo đặc biệt và nó đang theo một lịch trình được xác định rõ. Mỗi người trên trái đất đều ở trong một lớp học tương ứng với mức độ hiểu biết tâm linh cá nhân của họ. Và cũng giống như ở các trường công lập trên thế giới này, mỗi giờ trong ngày học được lên kế hoạch và cấu trúc phù hợp với trải nghiệm học tập của học sinh. Trên thực tế, điều này có vẻ hợp lý, dường như không có sự kiện nào trong cuộc sống của bất kỳ ai (ngày đi học) là ngẫu nhiên hay tình cờ. Có thời gian dành cho việc học tập, thi cử, nghỉ giải lao và nghỉ hè. Thậm chí có một khoảng thời gian trong cuộc sống của chúng ta để thay đổi từ lớp này sang lớp khác bởi vì đây là một hệ thống mà mọi người đều phát triển.

Mọi thực thể đã từng bước vào trường trái đất này đều chỉ làm như vậy vì một lý do duy nhất – vì lợi ích của chính họ. Ngôi trường này cung cấp một lộ trình rất nhanh để thức tỉnh, thường là thông qua một quá trình đấu tranh đầy khổ đau. Mọi người học được trong một cuộc sống tám mươi năm trên trái đất nhiều hơn rất nhiều so với những gì họ có thể học trong mười nghìn năm ở một trong những ngôi trường nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn của vũ trụ. Sự dịu êm có thể là một trở ngại cho những người học thiếu kiên nhẫn. Hầu hết mọi người nói gì khi mọi thứ trong cuộc sống của họ đang hoạt động và họ cảm thấy tuyệt vời? “Tôi đảm trách mọi thứ từ đây đây, Chúa ơi. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Tôi nghĩ tôi sẽ chỉ nằm hưởng thụ thôi.” Như vậy khi nào thì họ mới yêu cầu vũ trụ giúp đỡ? Khi nào họ nói “Tôi nghĩ rằng tôi cần phải tìm ra cách hệ thống này hoạt động. Tôi cần một cuốn sách về sự thịnh vượng và một cuốn về chữa bệnh. Tôi muốn hiểu. Tôi muốn trở thành một bậc thầy!” Lần duy nhất mà chúng ta thực hiện những yêu cầu đó là khi chúng ta bị tổn thương.

Bạn có thấy làm thế nào mà nỗi đau lại hữu ích đến vậy? Một số học sinh vẫn chọn cách tránh các khóa học khó khăn và có thể dành hàng ngàn kiếp sống trong cùng một lớp. Họ nói với các cố vấn hướng dẫn của họ, “Được rồi, tôi sẽ tham gia khóa học dễ dàng đó, nhưng cái khác có vẻ hơi khó. Tôi muốn một cái gì đó dễ dàng hơn với một giáo viên sẽ không cho tôi bất kỳ bài kiểm tra đại số nào. Và tôi không muốn bất kỳ một kỳ thi cuối khóa nào. ” Mọi người yêu cầu những lộ trình như vậy khá thường xuyên.

Chúng tôi cũng có những thực thể thiếu kiên nhẫn đứng trước cổng trường này và nói: “Tôi xin lỗi. Đây là một lộ trình tốt đẹp mà bạn đã đặt ra cho tôi, nhưng nó trông giống như lần tôi nhận được lần trước và lần trước đó. Có vẻ như bạn copy nó. Có phải không? Tôi xin lỗi nhưng tôi không có thời gian để thực hiện thêm mười nghìn kiếp nữa. Tôi muốn bị buộc phải tập trung vào tâm linh và tôi không muốn vị vướng mắc một lần nữa vào tiền bạc và ngôi nhà mà tôi sống và việc phán xét người khác. Tôi đã làm điều đó trong rất nhiều kiếp mà tôi đã trở thành một chuyên gia về điều đó. Tôi đã luôn trở thành chủ tịch của câu lạc bộ đồng quê. Tôi đã biết tôi có thể làm điều đó. Tôi có thể, chỉ một lần này thôi, nếu nó ổn với bạn, bị ung thư không? Tôi có thể có một đứa con bị bệnh bạch cầu? Tôi muốn bị buộc phải nói ‘Tại sao Chúa? Tai sao vậy trời?’ Tôi không muốn kéo dài nó ra nữa. Có cách nào để tôi có thể hoàn thành toàn bộ chương trình học trong ba kiếp không?

Tôi sẽ bị bệnh Aids, tôi sẽ bị ung thư, tôi sẽ nhận lấy chiến tranh – Tôi sẽ nhận lấy bất cứ thứ gì bạn dạy cho tôi nhưng làm ơn hãy trao nó cho tôi. Tôi thậm chí sẽ trả cho bạn từng xu mà tôi có. Bạn bè của tôi đã tốt nghiệp và họ hạnh phúc mãi mãi. Họ đang lái tàu lượn siêu tốc ở đâu đó trong Hệ thống Nirvana và tôi có thể nhìn thấy họ nhưng tôi không thể đến được với họ. Xin hãy cho tôi một chút đau đớn để tôi thức tỉnh. Và xin bạn hãy cho tôi một đặc ân nữa? Khi tôi xuống đó, bạn có vui lòng đẩy tôi quỳ xuống và đưa tôi vào đường cùng mỗi khi tôi quên tìm kiếm sự giúp đỡ từ vũ trụ, và mỗi khi tầm nhìn của tôi bị che mờ? Tôi sẽ đánh giá cao nó rất nhiều. Khi cuộc đời này kết thúc, tôi muốn biết rằng tôi đã đạt được nhiều tiến bộ nhất có thể trong tất cả năm ngàn hóa thân khác của tôi cộng lại. Tôi rất mệt khi chơi trò chơi này! ”

Mỗi người đăng ký vào trường học này đều có thỏa thuận với trái đất trước khi họ vào lớp. Việc họ quên những bài học sau khi họ ở trong cơ thể là cần thiết. Tất cả chúng ta đều chọn giáo viên của chúng ta và khung thời gian của chúng ta và ảnh hưởng của chúng ta. Các sự kiện mà chúng ta chọn là động lực thúc đẩy nhất của chúng tôi chứ không phải là thảm kịch. Kịch tính là một thành phần được khớp nối cẩn thận trong việc nâng cấp linh hồn từ cấp độ này sang cấp độ khác. Nó chỉ được phép trong cuộc sống của con người khi những thực thể đó yêu cầu cụ thể vì sự thiếu kiên nhẫn của họ để tiến lên phía trước. Sự cố không phải là một tai nạn và nó không phải là lỗi lầm. Điều đó không có nghĩa là vũ trụ không thân thiện hoặc không có Thiên Chúa. Nó chỉ đơn giản là một công cụ giảng dạy. Và tình cờ là nó là công cụ hữu ích nhất ở các lớp cấp thấp của trường trái đất. Nó không bắt buộc trong các lớp trên.

Hãy hiểu rằng các sự cố kịch tính xảy ra đối với một thực thể đã thức tỉnh hoàn toàn dường như là một sự bất thường trong vũ trụ và sự bất thường trong sự rung động của năng lượng Thiên Chúa. Bệnh bạch cầu, hiếp dâm, ung thư, giết người, ô nhiễm, lạm dụng trẻ em và chiến tranh không phải là trạng thái tự nhiên tồn tại trong vũ trụ này và, mặc dù chúng có thể rất hữu ích, đến lúc đủ là đủ. Thời điểm đó là thời đại Bảo Bình. Đây là thời đại duy nhất trong số mười hai thời đại mà sự phát triển và học hỏi thành công, có thể được thực hiện trong một môi trường không có đấu tranh và khổ đau.

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (2)

Tại sao lại phải sống? Dưới góc nhìn tổng thể

Cuộc sống bên ngoài ngôi trường này đã diễn ra từ lâu lắm rồi. Mười lăm tỷ năm mà chúng ta đã trải qua kể từ vụ nổ lớn và mười lăm tỷ năm mà chúng ta đã để lại trước khi vũ trụ sụp đổ chỉ là một hạt cát so với bức tranh thực sự lớn. Chúng ta đã quá quen với việc dựa vào năm giác quan để xác định đâu là sự thật mà quên rằng hành tinh trái đất là một trường học. Nó chỉ là một trường học trong vũ trụ chứa hàng triệu phòng học. Sự thật là trái đất chỉ là một phần nhỏ trong vũ trụ hữu hình của chúng ta, nói gì đến các vũ trụ vô hình khác.

Khi chúng ta tồn tại bên ngoài cõi thời gian và không gian, tất cả chúng ta đều bình đẳng, nhận thức đầy đủ, và là các khía cạnh cá nhân của Thiên Chúa và tất cả chúng ta đều sở hữu một sự hiểu biết vốn có và toàn diện về Thiên Chúa và về tất cả các sáng tạo của Thiên Chúa. Nhưng có vẻ như trong khi ở cõi trần gian, ít nhất, chúng ta tạm quên đi sự đồng nhất với Chúa. Tuy nhiên, chẳng phải rất thú vị khi nhận ra rằng chúng ta dường như có một niềm tin sâu sắc rằng tất cả các kiến ​​thức đều nằm ở đâu đó bên trong chúng ta. Chúng ta thường viện tới Siêu ngã hay Linh hồn để tìm kiếm câu trả lời cho mình ra sao? Và chúng ta sẽ đi đâu để tìm “Siêu ngã” hay “Linh hồn” này? Chúng ta đi vào bên trong hoặc trong sự tĩnh lặng. Điều này chứng tỏ rằng chúng ta tin rằng chúng ta có tất cả các câu trả lời.

Tuy nhiên, trong lúc đó, trong trạng thái mất trí nhớ có ý thức, chúng ta lại đang cố gắng tìm hiểu vũ trụ và vị trí của chúng ta trong đó. Chúng ta sử dụng mọi cách để xử lý các mối quan hệ, sự nghèo đói và cuộc khủng hoảng dường như đang bao trùm hành tinh của chúng ta.

Để giúp chúng ta xây dựng một mô hình triết học hoặc siêu hình có thể làm sáng tỏ những gì chúng ta đang cho là thực tế, tôi sẽ giải thích bằng cách sử dụng các dụ ngôn. Một điều rất hữu ích với tôi trong đó là tôi coi sự phát triển tâm linh giống như một trải nghiệm ở trường tiểu học.

Ngôn ngữ tiếng Anh không phải là ngôn ngữ tâm linh, nó đã được tạo ra để thúc đẩy thương mại kinh tế và thương mại. Do đó, nó không có từ nào để mô tả những điều mà chúng ta muốn thảo luận. Nếu chúng ta không có từ chính xác, chúng ta phải sử dụng phép ẩn dụ, hãy để mỗi người diễn giải các từ theo cách có ý nghĩa đối với họ.

NO TIME FOR KARMA – Chương 1 (1)

NGÔI TRƯỜNG TRÁI ĐẤT

Đây là chương một trong cuốn sách No time for Karma. Cuốn sách cung cấp cái nhìn sâu sắc về chủ đề tự do cá nhân, chấm dứt đau khổ, tái sinh, siêu hình học, dẫn kênh, chữa bệnh, và nhiều hơn nữa.

Trước khi những khoảnh khắc kỳ diệu đó đến với chúng ta, những khoảnh khắc thú vị đầy hấp dẫn của cuộc hội ngộ đầu tiên với thế giới siêu nhiên, hoặc những khoảnh khắc đáng sợ bị tước bỏ mọi sự kiểm soát mà chúng ta nghĩ rằng chúng ta có trong cuộc sống, chúng ta có một cái nhìn khác về cuộc sống so với bây giờ .

Trạng thái sống “bình thường” mà tất cả chúng ta được thừa hưởng từ nền giáo dục  là một trong những nỗ lực để sinh tồn. Thỉnh thoảng chúng ta nổi trôi trên một chiếc bè trong ánh mặt trời mùa hè nhưng nhiều khả năng chúng ta đang bị ngâm dưới nước như địa ngục, kiệt sức, chỉ muốn được huấn luyện viên gọi lên bờ.

Cư dân điển hình của hành tinh này quan sát vô số sự kiện, dường như không liên quan, dường như ngẫu nhiên, không phối hợp, không thể đoán trước và tình cờ. Bởi vì khoảnh khắc tiếp theo, hoặc ngày hôm sau, không thể lường trước được, người ta phải luôn cảnh giác. Và cho dù một người có được huấn luyện tốt hay giỏi như thế nào, cuộc sống vẫn thường xuyên đặt bẫy cạm bẫy trên con đường của chúng ta, buộc chúng ta phải rút lui và tập hợp lại, hoặc bỏ cuộc và thoát khỏi trò chơi. Như vậy, con đường của chúng ta luôn trong trạng thái bấp bênh nên những người thông minh phải đeo dây an toàn và mua bảo hiểm.

Mọi người trên hành tinh này hiếm khi có thời gian hoặc thiên hướng theo đuổi kiến ​​thức về những thứ không liên quan đến tiến về phía trước, sinh tồn hoặc thao túng thế giới xung quanh. Các tổ chức, trường đại học và tập đoàn có giá trị mà xã hội của chúng ta bày tỏ lòng tôn kính không có chương trình giảng dạy liên quan đến bất cứ điều gì không thực tế như sự vĩnh cửu hoặc phép lạ.

Tuy nhiên, dù sớm hay muộn và rõ ràng là không liên quan đến cuộc sống “bình thường” của chúng ta, vũ trụ bắt đầu phá vỡ quan điểm chật hẹp của chúng ta về cuộc sống và bắt đầu tiết lộ cho chúng ta một thế giới quan khác. Chỉ sau hàng ngàn kiếp sống trên hành tinh này, và có lẽ nhiều hơn thế ở các trường học khác, chúng ta mới bắt đầu nhận thức được mối liên hệ giữa nhân và quả. Chúng ta ngày càng nhận thức rằng thực tế hữu hình không phải là thực tế duy nhất. Chúng ta hiểu rằng có một số câu hỏi mà trí tuệ đơn giản không thể trả lời, ít nhất là trong mức độ phát triển hiện tại của nó. Trực giác bắt đầu đóng một phần lớn hơn trong quá trình ra quyết định của chúng ta.

Cuối cùng, những người tìm kiếm sự thật sẽ được tiết lộ rằng trái đất là một trường học. Tương tự như mọi trường học quen thuộc với chúng ta, nó có giáo viên và học sinh, hội đồng trường, người gác cổng, bảng điểm, những người lặp lại lớp ba vô tận cho đến khi một giáo viên nhân hậu cho họ qua môn vì lòng trắc ẩn thuần khiết và có cả những người nhảy cóc qua các lớp. Nó cũng có lễ tốt nghiệp khi mà chúng ta tự hào tung mũ và áo choàng và diễu hành để đi vào một cõi thực tế khác của vũ trụ.

Trong mỗi một đời thành công, sau khi chúng ta đã vượt qua dấu mốc thức tỉnh quan trọng đến mức không bao giờ hoàn toàn hài lòng với những gì cuộc sống trái đất mang lại, chúng ta ngày càng được học nhiều hơn về “bức tranh lớn”. Cho đến một ngày, chúng ta có thể thấy và hoàn toàn nắm lấy sự hữu ích, công bằng và sự nhanh nhạy đáng kinh ngạc của ngôi trường trái đất này. Các bậc thầy thực sự đạt đến một mức độ hiểu biết từ bi để hiểu rằng mặc dù những người dựa vào năm giác quan vật lý để biết thông tin chắc chắn với niềm tin rằng cuộc sống chứa đầy sự tổn hại, bất công, đau đớn và đấu tranh, vẫn có những giác quan khác để nhìn và nhận thức thực thế theo một cách khác.

Nhiều năm trước khi tôi trải qua một trong nhiều giai đoạn của cuộc đời tôi, đây là giai đoạn Phật tử của tôi, tôi đang đọc một vài cuốn sách về cuộc đời của Đức Phật. Trong một cuốn sách, có một câu chuyện thực sự đã làm cho tôi phải nghiền ngẫm.

Dường như Đức Phật từng có một đệ tử, một cậu thiếu niên rất tận tụy dành thời gian để đến gặp thầy mỗi ngày. Một ngày nọ, làng của cậu bé nổ ra chiến tranh với một làng lân cận. Cậu bé được giao cho trách nhiệm bảo vệ nhà của mình. Trận chiến nổ ra nóng bỏng và nặng nề. Xác động vật chết và những người chết và bị thương nằm xung quanh.

Máu và chết chóc là điều luôn xảy ra trong ngày. Người môn đệ trở nên kinh hoàng, bất động vì sợ hãi. Trong cơn tuyệt vọng, cậu kêu lên “Xin Đức Phật hãy cứu con”. Nghe lời cầu xin, Đức Phật xuất hiện ở rìa chiến trường, với vòng hào quang rạng rỡ của mình, bắt đầu đi bộ qua khu vực chiến tranh. Trên khuôn mặt ngài là sự bình yên và vẻ đẹp thường thấy. Ngài đến bên cạnh người bạn nhỏ, nở một nụ cười trên khuôn mặt, bình tĩnh và ôm lấy cậu bé cho đến khi cậu bình tĩnh trở lại.

Trong tầm mức hiểu biết của tôi về thực tế cuộc sống, tôi không còn cách nào khác ngoài tuyên bố Đức Phật là một con quái vật vô cảm, thiếu từ bi. Nhân thức của tôi cho rằng chiến tranh là có thật, thiệt hại đã xảy ra, nhiều mạng sống đã bị tước đoạt và nỗi đau đã được trải nghiệm. Nếu Đức Phật ít nhất cũng có nhiều hiểu biết như tôi, thì chắc chắn ông ấy đã phải tức giận. Ông chắc chắn đã sử dụng ảnh hưởng của mình như một nhân vật quyền lực ở địa phương để ngăn chặn chiến tranh, để thuyết phục những người này rằng họ đang đi ngược lại ý muốn của Thiên Chúa. Nhưng ông không làm thế. Thực tế, ông không bao giờ chống lại cái ác dưới mọi hình thức. Và chắc chắn Chúa Giê-su không thể nghiêm túc hơn khi nói rằng “Đừng chống lại quỷ dữ”.

Như bạn có thể đoán ra, không phải là Đức Phật còn nhiều điều phải học, mà chính là tôi. Tôi đã sẵn sàng để được chỉ ra những gì đang thực sự xảy ra trên hành tinh này, chứ không chỉ là những gì dường như đang diễn ra.

NO TIME FOR KARMA – By What Authority . . .

Cách đây ít lâu, sau khi kết thúc hội thảo, một người phụ nữ tới hỏi tôi: “Chúa là gì?” Trời đã khuya và mọi người đều vội để về nhà nên tôi nói: “Tôi thực sự không biết.”

Sau đó, khi tôi đang suy nghĩ về rất nhiều người đang tìm kiếm sự thật, tôi cảm thấy mình đã làm không làm cho người phụ nữ hài lòng. Mặc dù đúng là sự hiểu biết hoàn bộ về Thiên Chúa hoặc thực tại ba chiều, chứ đừng nói đến thực tế thứ tư và thứ năm, nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi, vẫn có thể có một câu trả lời hữu ích cho cô ấy vào thời điểm này trên hành trình của mình.

Các nhà lãnh đạo tôn giáo hoặc triết học thường nói với chúng ta rằng Thiên Chúa là gì. Có lẽ điều quan trọng hơn đối với chúng ta, tại thời điểm này, là nhận thức được Thiên Chúa không phải là gì. Rất nhiều người trong chúng ta khó có thể liên hệ đến một Thiên Chúa là “cha” nếu chúng ta không có một người cha đặc biệt yêu thương hay hỗ trợ. Có thể khó liên hệ đến một Thiên Chúa đang phán xét chúng ta dựa trên những việc làm và suy nghĩ của chúng ta. Ngay cả khi Chúa là một vị thần tha thứ, chúng ta vẫn không tin rằng chúng ta xứng đáng được tha thứ.

Kinh thánh nói rằng Thiên Chúa tạo ra con người theo hình ảnh của chính mình. Nhiều người quay lại và tin rằng Chúa được tạo ra bằng hình ảnh con người, hoặc ít nhất có những đặc điểm tương tự như những người chúng ta biết.

Chúa không lạc lối. Chúa không đấu tranh. Chúa không có một bản ngã buồn bã khi mọi thứ không thể theo ý của mình. Chúa không giận dữ với mọi người.

Chúa không sốt ruột. Thiên Chúa không phải là nam hay nữ hay thậm chí là ái nam ái nữ. Thiên Chúa là nguyên tắc, có nghĩa là không bị ảnh hưởng bởi tính cách hoặc bản ngã. Thiên Chúa là nguyên tắc của tình yêu vô song, sáng tạo, lòng trắc ẩn, nguồn gốc của tất cả những gì đang có. Bởi vì Thiên Chúa là nguyên tắc mà trong đó Người không thể bị xúc phạm và không thể từ chối niềm vui vô hạn đối với tất cả những gì Người đã tạo ra, bao gồm cả mỗi chúng ta.

Cố gắng miêu tả Chúa tức là dựa vào các khái niệm, thậm chí là sáo rỗng, mà chúng ta không hiểu thấu đáo. Chúng ta đã được dạy dỗ với đủ kiểu giáo dục và nghiên cứu rằng chúng ta sẽ có thể giải thích bất cứ điều gì. Đó là sự thật khi nó đến với Chúa. Những lời nói sáo rỗng là không đủ, Thiên Chúa là tình yêu, Thiên Chúa là tất cả, và Thiên Chúa là toàn năng, toàn tri và toàn diện. Nhưng để có được sự hiểu biết về những cụm từ này cho chúng ta “sự bình an vượt qua mọi sự hiểu biết” không phải là điều mà nhiều người đã đạt được. Chỉ có một điều đó là Thiên Chúa là Tình yêu vô điều kiện. Vô điều kiện có thể là một từ vượt quá sự hiểu biết của chúng ta. Không có bất cứ điều gì con người có thể làm để bị đẩy ra ngoài vòng tay của chúa. Không có tội lỗi nào của chúng ta gây ra bị phán xét. Không có nỗi đau khổ nào của chúng ta dựa trên một nhận thức (vũ trụ) thực sự về tình trạng thực của chúng ta. Khi chúng ta hiểu được những tuyên bố này, chúng ta sẽ nhận ra rằng chúng ta đã chữa lành chính mình và hành tinh của chúng ta và giải phóng gia đình của chúng ta. Thật tuyệt phải không nào?

Bạn và tôi đã trải qua cuộc sống với một nền tảng quá bất hợp lý để mà biết rằng chúng ta có thể tiếp tục tin tưởng vào việc thúc đẩy các mục tiêu cao cả mà có vẻ như không thể đạt tới sẽ đem lại giá trị nào đó. Những mục tiêu này liên quan đến hòa bình trên trái đất, một hành tinh xanh sạch và vượt trội so với loại hiểu biết tâm linh trần tục khác của chúng ta. Một số người trong chúng ta thậm chí có thể tưởng tượng theo kiểu Luke Skywalker / Princess Lea mà chúng ta có một loại nhiệm vụ ngoài trái đất với tư cách là thành viên của một “nhóm chuyển đổi hành tinh”.

Tất nhiên, bạn nhận ra rằng không có gì được tìm thấy trong bất kỳ phân khúc lịch sử hoặc logic nào trên hành tinh được ghi lại để hỗ trợ cho bất kỳ mục tiêu hay tưởng tượng nào như có khả năng trở thành hiện thực trên hành tinh này. Không có tiền lệ lịch sử nào mà nhân loại sống trong hòa bình như cùng một dân tộc. Không có gì chứng minh khả năng đảo ngược lại sự bất chấp ngày càng tăng đối với cuộc sống của con người, đời sống thực vật, cuộc sống của trái đất. Không có tài liệu khoa học nào ủng hộ quan điểm rằng đã có một cá nhân nào có thể không chỉ đơn thuần là con người và thể hiện sự thống trị, thay vì khuất phục, mặt phẳng thực tế ba chiều này.

Nhưng mặc dù có “bằng chứng” ngược lại, tôi đã thấy và sẽ chia sẻ với bạn một tầm nhìn về tương lai xác nhận rằng những khao khát bên trong tinh tế của chúng ta không phải là không có cơ sở. Thật vậy, những khuynh hướng vị tha bị đàn áp và khó có thể nhìn ra tầm nhìn vĩ đại sắp bùng nổ thành một phong trào mạnh mẽ hơn bất kỳ cuộc cách mạng chính trị, quân sự hoặc công nghiệp nào trong lịch sử.

Chúng ta đang bước vào thời đại Bảo Bình. Một thời đại xuất hiện trong lịch chiêm tinh chỉ hai mươi sáu nghìn năm một lần. Chúng ta không có lịch sử được ghi lại từ hai mươi sáu ngàn năm trước. Nhưng chúng ta đủ các loại khác của lịch sử. Chúng ta có thần thoại và truyền thuyết và truyền thống bằng lời nói về thời kỳ đầu. Những truyền thuyết này nói về trận lụt và vụ chìm tàu ​​Atlantis. Họ cũng nói về Vườn Địa đàng và về thời gian mà Nam Thần và Nữ thần lang thang trên trái đất, một thời kỳ trước khi loài người biết ý nghĩa của thiện và ác.

Trong cuốn sách này, tôi muốn chia sẻ với bạn làm thế nào tôi biết rằng lý do của bạn trên trái đất này lớn hơn nhiều so với bất cứ điều gì bạn có thể cho phép mình thực sự tin tưởng, hoặc thậm chí mơ mộng. Tôi muốn chia sẻ với bạn làm thế nào tôi biết rằng trong vòng bốn mươi năm nữa, một phần của hành tinh quê nhà của chúng ta sẽ hoàn toàn hết ô nhiễm. Trong vòng chưa đầy bốn mươi năm, các ngôi nhà sẽ được xây dựng mà không cần khóa cửa. Ở một số nơi, mọi người sẽ cảm thấy không cần bất cứ điều gì để tự rào chắn chống lại đồng loại của mình. Mọi người thực sự sẽ tin tưởng toàn bộ người lạ cũng như chúng ta tin tưởng những người bạn thân thiết nhất của chúng ta. Chúng ta thực sự đang tạo ra “một gia đình trên mỗi hành tinh” ở đây. Quá trình đã bắt đầu. Một cách chậm rãi, nhưng nó đang dần trở thành hiện thực.