Lớp 12

Đến lúc đạt tới cấp độ của lớp mười hai, người học trò đã gần như thức tỉnh và hoàn thành việc học hỏi của mình. Anh ta trở thành một thiên tài bởi vì anh ta đã hoàn thành hành trình trí thức của mình và trong khi vui sướng nhận thấy trí thông minh của mình, giờ anh ta cũng vỡ lẽ ra rằng điều đó sẽ không đưa anh ta đến thiên đàng. Sau đó, anh ta sẽ phát triển khía cạnh trực giác của mình và trở nên “cân bằng”. Điều đó đáng lẽ sẽ khiến anh ta cảm thấy tốt hơn. Anh ta từng cho rằng mọi thứ sẽ dễ dàng hơn khi anh ta đạt được trạng thái cân bằng nhưng bây giờ anh ta tự hỏi tại sao cuộc sống của mình vẫn có đầy những thứ rác rưởi và tại sao vẫn có hàng tá lỗi lầm trên hành tinh này. Bây giờ anh ta đã sẵn sàng cho bước tiếp theo. Bước tiếp theo là tự mình khám phá điều kiện để tốt nghiệp trên trái đất.

Bạn có thể nhận ra khi nào học sinh lớp mười một sẵn sàng chuyển sang lớp tiếp theo vì họ sẵn sàng từ bỏ. “Tôi đã làm việc cả đời để cố gắng ngăn chặn chiến tranh và nó vẫn tiếp tục. Tôi bỏ cuộc.” Đầu hàng là cách duy nhất mà chúng ta để tiến lên trong hệ thống này. Trong chính quá trình từ bỏ, họ sẽ trở thành học sinh lớp mười hai.

Như tất cả chúng ta đều biết, trên hành tinh thống trị bởi sự gia trưởng và nam tính này, việc từ bỏ được cho là tương đương với thất bại. Điều đó gây khó khăn cho việc đầu hàng một sức mạnh và trí tuệ lớn hơn chính chúng ta để hướng dẫn cuộc sống của chúng ta.

Vì chưa tốt nghiệp, học sinh lớp mười hai thấy mình trở lại trái đất và họ tự hỏi họ đang làm cái quái gì ở đây. Là nhóm chuyển tiếp, họ ở đây để tạo điều kiện cho quá trình tốt nghiệp của trái đất. Có những người tự xưng là thành viên của nhóm chuyển đổi hành tinh, nhưng thực tế, hầu hết trong số họ là những người trí thức hóa và hợp lý hóa con đường của họ hoặc dính mắc bởi những lý do khiến họ mất đi sự khách quan. Hầu hết những người thực sự là thành viên của nhóm chuyển đổi đều không hề biết. Họ chỉ muốn về nhà. Trong quá trình tìm đường về nhà, họ cũng sẽ dẫn dắt cả hành tinh trở về nhà.

Bạn có nhớ giai đoạn tự trao quyền cá nhân khi bạn tuyên bố bản thân mình ổn hay tuyên bố mình được tự do? Bạn đã có rất nhiều năng lượng về các vấn đề trao quyền cá nhân của bạn. Năng lượng đó cho biết rằng bạn chưa nắm vững những vấn đề đó. Khi chúng ta biết rằng chúng ta ổn, thì chúng ta chỉ đơn giản là hòa bình với chính mình. Chúng ta phải ở trong trạng thái khách quan như vậy (hòa bình bên trong) nếu chúng ta muốn tạo điều kiện cho quá trình tốt nghiệp. Khi chúng ta thực sự ở giữa một “trải nghiệm tăng trưởng”, chúng ta có thể có lý thuyết về hòa bình trong đầu, nhưng chúng ta cần thoát khỏi cái lồng giam giữ chúng ta và sinh viên tốt nghiệp không thể còn ở trong chiếc lồng đó.

Học sinh lớp mười hai thực hiện quá trình hợp nhất trải nghiệm trong các cuộc đời của họ. Họ quay trở lại những trải nghiệm nhập thể ban đầu của họ và tích hợp các khía cạnh xứng đáng và có lợi của những trải nghiệm đó vào ý thức. Điều này không có nghĩa là họ được yêu cầu phải nhớ các chi tiết về cuộc sống mà họ là linh mục hoặc tu sĩ hoặc kẻ tử đạo hoặc những ngày họ đi bộ trên cát ở Địa Trung Hải. Mặc dù họ đã làm tất cả những điều đó, các chi tiết thường không liên quan mà là nhận thức mà họ đạt được và những cảm xúc mà họ hấp thụ đã trở lại với họ như những công cụ hữu ích trong lớp mười hai.

Những cuộc đời tích hợp có xu hướng rất khó hiểu. Mỗi cuộc đời được tích hợp là sự tổng hợp của rất nhiều trải nghiệm. Đôi khi chúng ta rơi trở lại trạng thái thiên về trí tuệ. Đôi khi chúng ta rơi trở lại vào trạng thái thiên về cảm xúc. Chúng tôi thường phải lùi lại, một thời gian ngắn, phải làm lại tất cả các bước mà chúng ta đã làm trên đường đi. Thói quen chúng ta đã có hàng triệu năm rất khó phá vỡ . Vì vậy, chúng ta sẽ có một vài khoảnh khắc rực rỡ, trong đó chúng ta khẳng định rằng chúng ta biết tất cả các câu trả lời và chúng ta sẽ sửa chữa tất cả những người khác. Chúng ta có lẽ đã không hoàn toàn bỏ qua thói quen khó chịu đó là sửa chữa người khác ở cấp độ lớp mười. Học sinh lớp mười hai cũng thỉnh thoảng về nhà và xem một vở opera sướt mướt trên tivi. Sự khác biệt là chúng ta không bị dính mắc vào đó. Đó là khi chúng ta hiểu được câu nói “Không có Thượng đế nào khác ngoài ta”. Nếu trí tuệ hoặc cảm xúc của chúng ta là Thiên Chúa của chúng ta (chi phối suy nghĩ của chúng ta), thì chúng ta đang ở một trong những ngõ cụt lớn của cuộc đời.

Khi học sinh đã lên lớp mười hai, họ đã đạt được nhận thức đầy đủ để tự nắm bắt khi họ bị rơi vào trạng thái trước đó. Họ đang bắt đầu sống có ý thức. Họ tin ngày càng ít vào cuộc đời ngẫu nhiên. Họ bắt đầu thấy mục đích trong cuộc sống. Họ bắt đầu thừa nhận thiên tính của chính họ. Bây giờ họ nhớ rằng một lời khẳng định có thể giải quyết nhiều vấn đề hơn tổng hợp tất cả các giải pháp mà học sinh lớp mười và mười một có thể đưa ra. Bây giờ họ từ bỏ những bài học nghiệp quả và bắt đầu trở thành, chính Thiên Chúa trong họ.

Họ nhận thấy rằng trí tuệ là hữu ích bởi vì trực giác không thể đưa họ qua đường lúc đông người. Mặt khác, trí tuệ của họ lại làm điều đó khá tốt và họ không thể sống trên trái đất nếu không có nó. Nhưng, họ thấy rằng trí tuệ không có khả năng sáng tạo. Không giống như trực giác, trí tuệ không thể đi vào những điều chưa biết và rút ra những câu trả lời không tồn tại trước đó. Vì vậy, cuối cùng họ đã đến nơi mà họ nhận ra rằng các câu trả lời không nằm trong trí tuệ, cũng không phải là từ lòng trắc ẩn mù quáng. Nếu họ giống như tôi, có lẽ họ đã tuyên bố đầy thất vọng rằng không thể tìm được câu trả lời. Đó là khi vũ trụ đứng dậy vỗ tay và nói: “Hãy xem liệu chúng ta có thể khiến người này bối rối trong vài năm tới và sau đó chúng ta làm thoáng đầu óc của họ và giúp họ thoát khỏi mớ hỗn độn này.”